Thứ Tư, 10 tháng 3, 2010

Chào ngày thứ tư 10/03/10

Hôm nay ngày 10/3/2010 thứ tư, buổi sáng lĩnh 260 & 685$ cho hai sếp Tư Tiến & Quýt, vắng bà Tư Nhõm, hôm nay Hải xuôi HN, Hải Đường & Bách cũng về Đống Đa, sau khi giảm tải của máy thấy nhẹ hơn hẳn, trên đường lấy trợ cấp chop bầm mua được dây nguồn radio của 15 PĐC. Câu chuyện chợ búa với anh Thứ nguyên CT phường QT...thấy thoải mái hơn, chẳng còn bao lâu nữa sẽ phải như mình dự báo mà thôi, xem lại NĐ 02/2003 để chuẩn bị cho BĐDS trong vụ này, vì chưa có QĐ cá biệt cho BQL, cũng như không thể có NĐ là tự mà thành đơn vị Tự chủ tài chính được... nước có quốc pháp, gia có gia uy, đúng chân lý mà là cái đúng sự kiện
Chiều nay Hải xuôi làm việc sau khi nghỉ đợt hai sau tết, mình đã chuẩn bị thêm phai Sơn Tây cho thời kỳ mới...Mỗi ngày cần tắt hẳn NIC chát thì nó mới hiện ra Bolg mới nhất, rất hay. Gọi cho máy cụ Ba xong không có người thưa máy; gọi tiếp vào máy Thảo; Thảo cho biết cháu vào trông nhà 20:00-6;00 hôm sau mà thôi, tình hình sức khỏe cụ Ba vẫn thế, ngài chưa về được. Mình nhắn có thông tin gì thì cho biết...
TS Phạm Sĩ Liêm: Trung tâm Hành chính quốc gia nên ở trục “địa linh”
(Dân trí) - Không đồng tình với phương án chuyển Trung tâm Hành chính quốc gia về chân núi Ba Vì, TS Phạm Sĩ Liêm, Phó Chủ tịch Tổng hội Xây dựng Việt Nam, cho rằng nên đặt trên trục Phạm Văn Đồng - Hồ Tây, “địa linh” của Hà Nội.
>> “Trung tâm hành chính quốc gia sẽ về chân núi Ba Vì”

Trung tâm Hành chính quốc gia sẽ đặt ở đâu?

Tại hội thảo Quy hoạch chung xây dựng Thủ đô Hà Nội đến năm 2030 và tầm nhìn đến năm 2050 do Cục Phát triển đô thị (Bộ Xây dựng) tổ chức ngày 4/3, ông Liêm nhận định bản quy hoạch lần này có ý tưởng rõ ràng, phù hợp với tư duy quy hoạch hiện đại, bao quát những vấn đề của Hà Nội như đô thị, nông thôn, vành đai xanh, quy hoạch sông Hồng, bảo tồn bản sắc Hà Nội.
Tuy nhiên, bản quy hoạch lại ít chú ý đến sự lệch tâm của đô thị lõi. “Ảnh hưởng của đô thị phải ảnh hưởng đến khu vực xung quanh, nhưng đề án mới nói đến phía Tây, Nam mà không nói nhiều đến phía Bắc, phía Đông - phải chăng do khu vực đó nằm ngoài địa giới hành chính? Nhưng đô thị không chỉ phát triển theo các quyết định hành chính, mà theo quy luật thị trường. Chính vì thế, phải coi trọng cả vai trò của cả Vĩnh Phúc, Bắc Ninh, Hưng Yên trong phát triển chung của Hà Nội” - ông Liêm nhận định.
Liên quan đến việc đặt Trung tâm Hành chính quốc gia, ông Liêm cho rằng nên đặt trên trục Phạm Văn Đồng - Hồ Tây (khu vực Tây Hồ Tây chứ không nên đưa vào Mễ Trì như ý kiến của Văn phòng Chính phủ) bởi “địa linh” của Hà Nội là ở khu vực hồ Tây, hồ Hoàn Kiếm.
“Càng không nên đưa Trung tâm Hành chính quốc gia về Ba Vì, Hòa Lạc. Làm thế chẳng khác nào dời đô lần nữa, vì Trung tâm Hành chính quốc gia ở đâu là thủ đô ở đó”, ông Liêm nhấn mạnh.

Thêm nữa, phải có biện pháp huy động đầu tư để xây dựng các dự án, vì trên thực tế, đa phần các dự án bất động sản là vốn đi vay. Nhất định không được tạo thêm các “khu tô giới” nước ngoài ở Việt Nam, sau khi đã có khu của Indonesia (Ciputra) hay sắp có của Hàn quốc (Splendora). “Ở đâu chưa nói, chứ thủ đô thì không được tạo các khu tô giới như thế”, TS Phạm Sĩ Liêm nêu quan điểm.
Một vấn đề nữa cũng được Tiến sĩ Liêm nêu ý kiến là khi phát triển trục giao thông phải phá bỏ tình trạng đô thị hóa ở tuyến giao thông. Không phải tái định cư lại khu vực đó mà là trồng cây vào hai bên đường, chuyển khu vực dân cư đi nơi khác. Như thế vừa tạo được vành đai xanh vừa tạo cảnh quan, đảm bảo được nguyên tắc của quy hoạch, chống tái lấn chiếm... Rút kinh nghiệm từ việc các dự án mọc lên khắp nơi và bề nổi của thị trường BĐS làm méo mó tất cả những gì đã tổ chức, làm cho khắp nơi là công trường, là dự án, nhà thấp nhà cao nhan nhản...

________________________________________
Thứ Tư, 10/03/2010, 08:14
Chuyện kể dưới ngọn đèn đường
TP - “Chuyện kể dưới ngọn đèn đường” là ký sự dài kỳ về cuộc sống và số phận của bảy cô dâu Việt Nam hiện đang sinh sống tại Đài Loan. Mọi sự kiện và nhân vật có thật chỉ thay đổi tên riêng và địa chỉ, tên thành phố, tên trường đại học...
Mọi chi tiết công bố trong đó đều đã được sự đồng ý của các nhân vật.


Các đôi vợ Việt - chồng Đài tới làm thủ tục kết hôn tại Văn phòng Đài Bắc tại TPHCM. Bộ ảnh nổi tiếng của nhiếp ảnh gia Trương Càn Kỳ (Đài Loan).

Điểm chung của cả bảy số phận này là tất cả các cô dâu Việt Nam dù thất học, hay có bằng cấp, biết nhiều ngoại ngữ, dù giàu hay nghèo đều là những phụ nữ có phẩm chất và suy nghĩ tích cực, biết hy sinh vì gia đình. Nhưng chính những xung đột văn hóa và quan niệm sống là lý do dẫn tới những bi kịch của việc lấy chồng ngoại quốc.
Phần 1: Mối tình đầu
1. Tôi nhớ hôm đó là ngày lễ tốt nghiệp đại học, những sinh viên khoá đầu tiên của khoa cùng xuống sân trường chụp chung một tấm ảnh kỷ niệm. Tấm ảnh đó tôi đã đánh mất ở Phủ Li, khi chạy trốn người đàn ông bạo dâm.
Sinh viên khoa xã hội học khó kiếm việc. Khoa mới, sinh viên lứa đầu, cả Sài Gòn lổn nhổn những công trình dở, những khúc đường bụi bị đào đắp, xe Honda mù khói, những người xin việc đổi việc đầy đường. Cơ hội của chúng tôi mơ hồ như đi trong khói đen mịt mù các ngã tư kẹt xe.
Bạn bè tản đi, trên đường đi bộ ra bãi xe, tôi xách giỏ đựng áo quần căng phồng, nhớ Đàn.
Tôi đã cúp tiết rất nhiều lần, đi với Đàn rong chơi những buổi chiều đẹp trời. Từ công trình anh qua giảng đường B chỗ Đinh Tiên Hoàng của tôi chừng chục cây. Tôi thường chạy đến đón anh. Đàn không có xe máy. Nhưng anh cao lớn, rắn chắc, da đen sáng hơn đám thợ xây cùng tổ.
Tết, tôi trốn xuống Bến Tre thăm gia đình anh, uống rượu say trốn ra sau vườn nằm. Ba anh ghét tôi từ lần ấy. Mỗi lần đứng trước ông, tôi cứ tưởng trong mắt ông chỉ có hình ảnh một đứa con gái cởi trần bị đè dẹp dưới sự hung dữ bạo liệt của Đàn, giữa khu vườn đầy nắng xuân.
Nhưng tôi vẫn còn trinh trắng, cho đến ngày lễ tốt nghiệp.


Cặp vợ chồng Việt - Đài ở cửa tiếp nhận đăng ký kết hôn - Ảnh: Trương Càn Kỳ (Đài Loan)

2. Đàn chở tôi tới quán cà phê vườn ở Thủ Đức. Tôi riết lấy anh như trong mơ, hít thở đầy lồng ngực mùi mồ hôi và vị mặn ráp của lớp vải áo cọ vào bờ môi.
- Cưới em đi! - Tôi thì thào - Em theo anh!
Đàn im lặng quài tay ôm siết tôi, nhấc bổng tôi kéo vào lòng anh. Tôi sẽ vĩnh viễn nhớ sự im lặng của Đàn.
Im lặng yêu tôi.
Im lặng trước mọi sự chửi bới can ngăn của gia đình tôi.
Im lặng trước sự nghèo hèn của anh. Im lặng cả những chuyến đi ăn, đi cà phê toàn do tôi trả tiền, những chuyến đi chơi mặc nhiên lúc anh đổ xăng thì tôi móc bóp.
Im lặng khi tôi quyết liệt, cứ gạo nấu thành cơm đi, rồi cả hai gia đình sẽ phải thuận.
Im lặng chiếm lấy đời con gái của tôi trên một chiếc ghế bố.
Sau này, khi bỏ tôi, Đàn cũng im lặng như thế. Đó là tất cả những gì tôi còn nhớ về tình yêu. Khi tôi bỏ xứ ra đi.
Chiếc ghế bố kèo kẽo rên rỉ đi vào ký ức tôi.
3. Đúng như mong ước của chúng tôi, gia đình tôi buộc phải làm lễ dạm ngõ, hẹn cuối năm làm đám cưới.
Gả đứa con gái xinh đẹp, thông minh, tốt nghiệp đại học cho một thằng phu hồ lương tháng bốn trăm nghìn đồng, mẹ tôi đau lòng lắm. Bà khóc mỗi tối, kể từ khi tôi thông báo tôi đã ngủ với anh. Việc khóc của mẹ tôi đúng giờ và đều đặn nên tôi không có cảm xúc gì.
Tôi chỉ tràn trề một tình yêu mơ ước, đã vượt qua bao khó khăn để chứng minh tình yêu. Tôi về hội liên hiệp phụ nữ thành phố làm việc. Đàn nhận công trình quanh Tân Bình. Chiều xong việc chở nhau về nấu cơm.
Tôi nghĩ một chiếc xe máy đủ cho một chuyến chơi xa, một tình yêu đủ cho một cuộc đời. Tôi không hề nhận ra rằng những trao gửi một phía, những tận dụng một phía, đã biến Đàn thành người thân thuộc xa lạ nhất đời tôi.
Tôi không nhận ra rằng chiếc xe là của tôi, tình yêu là của tôi, cuộc đời là của tôi. Không có thứ gì trong đời tôi là của Đàn cả. Tôi đang Mất, mà cứ tưởng tôi đang Yêu.
Ngày làm đám hỏi, không ai đến nhà tôi, không có bất cứ tin tức gì của Đàn. Mẹ tôi choáng váng, phải đưa đi viện. Huyết áp vọt lên với bệnh tiểu đường làm bà mê man.
Bác sĩ nói, truyền nước hai hôm là về, không sao đâu.
Tôi nuốt nước mắt nói với mẹ:
– Mẹ để con xuống Bến Tre tìm anh Đàn, chắc có chuyện gì xảy ra!
Chuyến xe đò Thủ Đức – Bến Tre ấy dài hơn bất kỳ chuyến đi nào trong đời tôi sau này.
Lần cuối cùng tôi nhìn thấy người tôi yêu, là lúc Đàn cũng im lặng. Ba Đàn ngồi trên bộ ghế gỗ chỏng lỏn, khinh bỉ:
– Gạo đã nấu thành cơm rồi, thì vội gì. Bữa qua không lên thì bữa mai. Bữa mai không lên thì để bữa khác. Đi đâu mà vội.
Thì ra Đàn đã nói cho gia đình biết việc tôi đã chung đụng cùng anh.
Tôi đi khỏi căn nhà gạch trong khu vườn lúc ấy bỗng dưng không gió. Những tàu lá khô còng quèo tiễn tôi trên đường ra khỏi xã.
Có khu vườn tôi đã chống cự để giữ gìn sự trong trắng cho tình yêu đầu.
Khu vườn mất trinh đã xa hàng trăm cây số, tôi vĩnh viễn không trở lại được.
Tôi đau đớn nếm nhận cảm giác bị giày xéo lên nhân phẩm. Tôi đã trả giá quá đắt cho tình yêu một phía. Mẹ ơi, con ngàn lần xin lỗi.
Con biết, mẹ đẻ con ra đâu phải để người khác chà đạp.
Từ nay, nước mắt mẹ tôi chắc sẽ không chảy theo giờ, mà sẽ tuôn suốt ngày.
Suốt đời.
Tôi đứng ở đường liên xã, nhìn chiếc ba gác chở thân dừa ì ạch chạy qua. Tôi chả biết về đâu, trong cuộc đời này.
4. Gia đình tôi mắc vào tâm trạng trầm uất tập thể. Ba tôi ngừng cà phê sáng với bác Ba xích lô máy. Mẹ tôi đã tính đưa gia đình về quê Hưng Yên sống. Ai cũng sợ bị người ta hỏi han, đám cưới cô Út bao giờ.
Ba tôi nhậu say chửi vô cùng cay nghiệt:
- Vô phúc. Một đứa chết. Một đứa sống như chết!
Những khi tỉnh rượu, ông chỉ lầm lì.
Để tránh tự sát trong những cơn trầm uất tập thể, tôi kiếm cách tránh phải về nhà. Sau giờ làm, tôi về tiệm sinh tố của Ngà trút những cơn tức tưởi lên đầu nó. Nó nói, học dốt ngu si như tôi lại sướng, khỏi nghĩ ngợi. Năm năm tôi sang được cửa tiệm này, mà bà thì mất cả chì lẫn chài. Thôi bỏ việc về đây với tôi.
Biết đâu giản đơn sống là liều thuốc trái tim. Tôi nói, tao không bỏ việc, nhưng tao sẽ về đây ở với mày.
Tiệm sinh tố từ đấy tôi đứng trông buổi tối. Tối nào vắng khách, hai đứa bắc ghế ngồi giữa cửa nhìn đường phố, chả còn chuyện gì để nói. Thán - chồng tôi, gặp tôi vào một trong những ngày ủ ê ấy.
Mặt Thán gồ lên từng múi thịt, tay chân suôn đuột, tướng người kỳ dị. Thời gian đó Thán được mấy công ty Đài Loan dắt sang thành phố để đặt phong thủy cho nhà máy mới xây. Thán đi bộ từ khách sạn tới quán tôi mất hai phút, nhưng phải mất năm phút mới qua đường được. Xe cộ ở thành phố phi như bò giữa đồng hoang, hung hăng mù quáng.
Nghe nói nghề thiên văn, thầy tướng, phong thủy lắm tiền. Thán hỏi tôi ngày sinh.
Cô coi gia đình quan trọng không kém gì công việc.
Nhưng phu thê cô có nghiệp căn khá nặng.
Cô có tài sắc mấy cũng chỉ gặp đàn ông không ra gì.
Cô cần Phá Quân Thủ Mệnh mới hòa hợp nổi. Tức là một người đàn ông hơn cô tất cả, cứng rắn hơn cô, nhẫn tâm hơn cô, cao tay hơn.
Khi chính cung Phúc của cô cũng chứa Họa.
Tôi không biết đã có ai cầu hôn ai bằng những lời ma mị như thế chưa. Tôi càng không biết có ai đã cầu hôn qua phiên dịch?
Thán nói, tin không, chỉ nội trong một tuần lễ nữa tôi cưới được cô về làm vợ!
Năm đó ông ta bốn mươi tư tuổi, gấp đôi tuổi tôi, đã có ba con trai với bà vợ Đài Loan.
Thán chắc chắn là người đàn ông Phá Quân Thủ Mệnh. Tôi đã nói bao nhiêu cũng không phá tan nổi sự im lặng của Đàn. Thán chỉ nói vài câu, Thán cưới được tôi.
Đám cưới diễn ra cuối năm đúng với thời gian dự kiến. Nhưng chú rể không phải là người tôi yêu. Thật may không có mưa trong ngày cưới.
Sài Gòn bụi mù và tôi không còn lưu luyến gì xứ bụi nữa. Tôi chờ mong hạnh phúc. Đúng hơn là tôi chờ đi khỏi nỗi đau thương.
Tôi nghĩ tôi có học vấn, có lòng tự trọng, tôi tự quyết định lấy vận mệnh của tôi. Đau đớn sướng khổ cũng từ đây.
Ai cũng nghĩ, chỉ gái lục tỉnh nghèo khó mới lấy chồng Đài Loan. Tôi tốt nghiệp đại học, nhà khá giả, vẫn thành cô dâu Việt. Họ tò mò Thán có cần giấy chứng nhận trinh tiết không. Tôi tự hào tôi không bao giờ chấp nhận dạng háng cho người ta xem trinh tiết.
Mẹ tôi hỏi vì sao lại đâm đầu lấy chồng Đài. Tôi chỉ nói, mẹ, con không phải loại gái cởi truồng trong khách sạn cho người ta chọn, vạch hàm ra xem răng. Con có cái giá của con.
Tuy nhiên tôi không nhận ra, tôi đã lụy quá khứ. Không phải vì một quá khứ quá gần mà tôi vội vã lấy chồng ư? Tôi có học nhưng tôi đã không chỉ một lần hành động thua kẻ thất học.
Thôi thì trong Phúc có Họa, giờ mong sau Họa sẽ Phúc.
Và mỗi buổi chợ đêm, tôi luôn nhớ mẹ tôi. Không hiểu sao tôi nhớ mẹ mỗi khi đêm tối. Những ngọn đèn bóng đỏ ngày xa xưa tôi vài tuổi, chỉ nhớ mẹ ở khu kinh tế mới chờ ba tôi về hàng đêm, hàng tuần, hàng tháng, xa lăng lắc. Và mẹ ru tôi “Má ơi đừng gả con xa…”.
Kỳ sau: Chồng xứ lạ
Trang Hạ
________________________________________

'Kịch bản' lừa của thầy giáo trẻ
Thấy bảo vệ đưa thừa một thẻ giữ xe, thầy giáo Võ Văn Tiến nổi máu tham, dùng nó để bắt nhà hàng đền một chiếc xe khác cho mình.
Theo thông tin ban đầu, Tiến là giáo viên tại một trường ở quận 9, TP HCM. Tối ngày 6/3, thầy giáo này đến nhà hàng tại địa phương dự đám cưới một đồng nghiệp. Khi vào gửi xe, nhân viên bảo vệ tại đây vô tình đưa cho Tiến 2 thẻ xe dính vào nhau. Khi tàn tiệc, người này ra bãi đưa thẻ của mình lấy xe bình thường.
Khi về đến nhà, nhìn thẻ xe còn lại, Tiến nảy sinh ý định dùng nó để lừa nhà hàng nhằm chiếm đoạt tiền. Theo đó, Tiến đi xe máy vào gửi xe tại quán quen gần nơi ăn đám cưới. Sau đó, thầy giáo cầm chiếc thẻ thừa đến nhà hàng trên giả vờ lùng sục, tìm kiếm chiếc xe của mình.
Một lát sau, Tiến hô hoán với bảo vệ không thấy xe mình đâu và yêu cầu nơi này hỗ trợ tìm giúp nhưng không được. Thầy giáo trẻ lu loa, yêu cầu nhà hàng phải bồi thường giá trị xe là 15 triệu đồng.
Vụ việc chỉ bị đổ bể khi bảo vệ nhà hàng phát hiện chiếc xe Tiến "bắt đền" đang nằm trong bãi giữ xe của quán gần đấy nên báo công an.
Ngày 9/3, Công an quận 9, TP HCM đã tạm giữ Võ Văn Tiến (27 tuổi) để điều tra nhằm làm rõ hành vi “lừa đảo, chiếm đoạt tài sản”.
Tại cơ quan điều tra, Tiến khai nhận toàn bộ “kịch bản” của mình và tỏ ra rất ăn năn hối hận vì lòng tham đã làm “mờ mắt”. Hiện nhà trường nơi Tiến làm việc đang tiến hành thủ tục bảo lãnh cho anh ta tại ngoại.
Quốc Thắng

© Copyright 1997-2010 VnExpress.net, All right reserved Contact us - Thông tin Tòa soạn
® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này.



TạP CHÍ PHÁP LUậT

ĐIềU TRA VIÊN CÓ CầN GIÁM SÁT LUậT SƯ?
Luật sư gặp thân chủ đang bị tạm giam, tạm giữ luôn phụ thuộc vào thời gian và sự giám sát của điều tra viên. Điều này ít nhiều ảnh hưởng đến tâm lý của bị can, bị cáo, cũng như hạn chế vai trò của luật sư khi tìm sự thật vụ án.
Luật sư Phạm Văn Vui, Đoàn Luật sư tỉnh Bình Phước, tâm sự ông nhận bào chữa cho một bị can tại huyện Phước Long, Bình Phước. Buổi sáng ở TP.HCM, ông nhận được điện thoại của điều tra viên báo 3 giờ chiều sẽ hỏi cung. Ngay lúc đó, ông phải hủy bỏ hết công việc để chạy bay về Phước Long cho kịp giờ.
Nhiều chuyện bị động
Luật sư Vui nói công việc của luật sư không phải chỉ bào chữa cho một thân chủ và một nơi duy nhất mà cùng lúc phải làm nhiều việc trên nhiều địa bàn khác nhau. Chính vì vậy, khi đang công tác ở ngoài tỉnh mà nhận được tin như thế này thì luật sư chỉ biết vắt ba chân bốn cẳng lên vai mà… đua. Còn nếu không dự buổi hỏi cung thì lần sau sẽ rất khó vì điều tra viên hay chối rằng đang bận hoặc trăm ngàn lý do khác. Lúc đó thì luật sư chỉ biết khóc ròng, bởi không phối hợp với điều tra viên thì không biết khi nào mới được gặp thân chủ trong trại.
Ngoài ra, khi gặp, luật sư và thân chủ cũng chỉ được “tâm sự” trong một tiếng đồng hồ (nhưng lại phải được sự cho phép của điều tra viên). Trong thời gian này thì sẽ không thể trao đổi được nhiều với thân chủ của mình. Nhiều nơi ưu ái hơn cho gặp không hạn chế nhưng đây cũng chỉ hy hữu lắm mới có.
Đó là chưa kể việc làm việc ké với điều tra viên gây ra nhiều bị động khác. Ông điều tra viên ngồi kè kè ở đó, luật sư và thân chủ muốn rù rì với nhau những điều mà thân chủ có thể chỉ nói được với luật sư cũng khó. Thực chất có những việc rất hợp lý nhưng có người thứ ba thì không thể mở miệng bật mí với nhau được.

Cần tin tưởng luật sư hơn
Theo quy định, trong giai đoạn điều tra, việc có mặt của điều tra viên là điều tất yếu. Tuy nhiên, theo nhiều luật sư, việc luật sư tiếp xúc với thân chủ đang bị tạm giam ở giai đoạn kết thúc điều tra không nhất thiết phải có mặt, hoặc cần sự cho phép của cơ quan điều tra. Tâm lý chung của bị can, bị cáo khi tiếp xúc với luật sư mà có mặt điều tra viên thì họ thường rất thất vọng. Họ thường tâm sự với luật sư rằng họ không được tự do trao đổi, trình bày. Bản thân luật sư muốn hướng dẫn chi tiết cho bị can, bị cáo những nội dung cần trình bày thì cũng dè dặt, ngại cơ quan tiến hành tố tụng biết trước sẽ đối phó hoặc hợp thức hóa lại chứng cứ, hồ sơ.
Chính vì tình trạng này, luật sư được phép hỏi thân chủ thì cũng chỉ hỏi thăm đôi ba điều về sức khỏe hoặc có muốn nhắn nhủ gì về cho gia đình hay không… Đây cũng là một nguyên nhân lý giải cho việc các bị cáo khi ra tòa thường phản cung vì cho rằng cơ quan điều tra đã ép cung mình.
Một số ý kiến cho rằng có mặt điều tra viên để hạn chế tình trạng luật sư mớm cung cho thân chủ nhằm khai báo không trung thực hoặc cố tình chối tội… Tuy nhiên, luật sư Nguyễn Thành Vĩnh, Đoàn Luật sư tỉnh Bến Tre, lại không đồng tình: “giai đoạn điều tra là cả một quá trình thu thập bằng chứng, nhân chứng và rất nhiều thứ khác chứ không thể chỉ dựa vào duy nhất lời khai của nghi can, bị can. Vì vậy, luật sư trao đổi với thân chủ sẽ giúp sự việc sáng tỏ dễ dàng hơn”.
Nhiều luật sư nhấn mạnh thêm rằng luật sư cũng có lương tâm, đạo đức nghề nghiệp của mình. Vì xúi giục thân chủ của mình khai báo không đúng sự thật thì gián tiếp tiếp tay cho thân chủ làm hại người bị hại. Mặc dù phải thừa nhận rằng có một số trường hợp luật sư đã mớm cung cho thân chủ để khai báo không đúng sự thật. Tuy nhiên, đây chỉ là những trường hợp cá biệt và nếu được phát hiện thì hầu hết các đoàn luật sư kiên quyết khai trừ khỏi đoàn luật sư của mình.
Đòi giấy tờ vô lý
Luật sư Trần Công Ly Tao kể: “Vừa rồi tôi có nhận bào chữa cho một bị cáo ở tỉnh Dăk Lăk do Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại Đà Nẵng xét xử. Mặc dù được tòa này cấp giấy chứng nhận bào chữa nhưng khi vào trại giam xin gặp bị cáo thì phía trại giam yêu cầu phải có lệnh tiếp xúc can phạm do tòa án cấp thì mới cho phép tôi vào. Tôi vội vàng chạy về Đà Nẵng để xin giấy nhưng tòa này cho rằng họ không có chức năng cấp loại giấy đó và việc này là do phía trại giam có nghĩa vụ phải cho gặp. Chính việc tùy tiện ra những điều kiện oái oăm này đã làm mất rất nhiều thời gian và công sức của tôi”.
Nên cho luật sư tiếp xúc riêng
Nếu được, cần sửa đổi, bổ sung trong Bộ luật Tố tụng hình sự về việc luật sư được chủ động tiếp xúc riêng tư với người bị tạm giữ, bị can. Những cuộc tiếp xúc này được tiến hành trong tầm nhìn nhưng không trong tầm nghe. Những thông tin, trao đổi giữa luật sư với bị can, bị cáo không được coi là chứng cứ chống lại họ, trừ trường hợp những thông tin này liên quan đến một tội phạm đang xảy ra hoặc dự tính sẽ xảy ra…
Luật sư Phan Trung Hoài, Đoàn Luật sư TP.HCM
Không làm khó luật sư
Điều tra viên không dại gì mà gây khó khăn cho luật sư. Chúng tôi cần sự hợp tác của các bạn với mong muốn làm sáng tỏ sự thật của vụ án. Chỉ những điều tra viên chưa hiểu biết, nhận thức lệch lạc hay có khuất tất mới sợ luật sư tham gia tố tụng gây khó khăn trong quá trình điều tra.
Ông Đinh Văn Hiệp, điều tra viên Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về quản lý kinh tế và chức vụ (C15 Bộ Công an)
Không nên ngồi kế bên giám sát
Tôi cũng đồng tình với việc luật sư và thân chủ phải có không gian riêng. Lúc đó hai bên có thể trao đổi những việc cần thiết (không phải là những việc bậy bạ) mà không thể nói khi có mặt người thứ ba. Thực tế có nhiều vụ án sáng hơn do bị cáo đã “móc ruột gan” ra tâm sự với luật sư. Cơ quan điều tra có thể giám sát nếu nghi luật sư làm bậy nhưng đó là biện pháp khác chứ không phải cử điều ra viên ngồi kế luật sư và thân chủ của họ.
Luật sư Phan Thanh Sơn, Đoàn Luật sư tỉnh Dăk Lăk
TIẾN HIỂU



In trang
Sức khỏe vàng cho “người phụ nữ quan trọng nhất đời tôi...”
10/03/2010 07:39
“Đằng sau sự thành công của tôi là bóng dáng người vợ thân yêu”

Mỗi khi nhắc tới người bạn đời của mình, Tiến sĩ Từ Ngữ, Tổng Thư Ký Hội Dinh Dưỡng Việt Nam lại càng dâng lên cảm xúc yêu thương. Nghe ông chia xẻ câu chuyện “duyên số” của hai người mới hiểu được sự hy sinh lớn lao của vợ ông. Quen nhau từ khi học đại học, lúc đó là thời chiến tranh, ông nhập ngũ và sau đó được cử đi học Quân Y. Thời gian ông không có ở nhà, vợ chính là người chu toàn, thay ông chăm sóc con cái và cả gia đình bố mẹ hai bên. Khi ông được phân về công tác tại Viện Quân Y thuộc quân khu 7, mặc dù rất bận rộn với công việc gia đình, nhưng vì mong muốn có thể chia sẻ và đồng cảm hơn cùng chồng trong công việc, bà đã tranh thủ thời gian xin đi học thêm về dinh dưỡng. Đến khi ông đảm nhiệm vị trí Tổng thư ký Hội dinh dưỡng Việt Nam, bà luôn là nguồn động viên lớn hơn cho ông, chia xẻ những áp lực trong công việc để ông toàn tâm cống hiến cho sự nghiệp.

Khi hai vợ chồng đã bắt đầu có tuổi, công việc, gia đình đã đi vào ổn định, Tiến sĩ Từ Ngữ càng trân trọng và biết ơn về những hi sinh mà người vợ thân yêu đã dành cho mình. Ông luôn yêu quý, quan tâm và chăm sóc bà bằng những gì tốt đẹp nhất, đặc biệt là vấn đề sức khỏe.

Đáp đền người phụ nữ quan trọng nhất đời bằng quà tặng cho sức khỏe vàng

Là một tiến sĩ chuyên ngành dinh dưỡng, hơn ai hết, ông luôn hiểu được rằng đối với vợ mình nói riêng và phụ nữ trung niên nói chung thì việc giữ gìn sức khỏe tốt rất quan trọng. Bởi khi tuổi càng cao thì những vấn đề sức khỏe càng phải được quan tâm hơn nữa.

Ông cho biết: “Phụ nữ khi bước vào tuổi trung niên thì cơ thể bắt đầu suy giảm estrogen dẫn đến cơ thể giảm sức đề kháng, tiêu hóa cùng với các vấn đề về xương khớp và đặc biệt là nguy cơ bệnh tim mạch.” Để hạn chế tối đa những vấn đề trên, ông luôn lựa chọn và “thiết kế” riêng cho vợ mình một chế độ dinh dưỡng tối ưu để có thể vừa đảm bảo cung cấp nguồn dinh dưỡng đầy đủ và cân đối với các thành phần tối ưu tốt cho tim mạch, tiêu hóa và xương khớp nhằm năng cao chất lượng cuộc sống.

Từ nhiều năm nay, ông luôn đích thân chọn Ensure Gold, sản phẩm đã được chứng minh lâm sàng với đầy đủ dưỡng chất cân đối để chăm lo sức khỏe cho vợ mình. Với tình yêu thương và sự quan tâm của ông, hiện nay vợ ông vẫn luôn giữ được sức khỏe rất tốt và vẫn luôn kề vai sát cánh với ông trong cuộc sống. Và nhân tháng 3 - tháng tôn vinh phụ nữ, Ensure Gold vẫn là món quà ý nghĩa nhất mà ông dành tặng cho sức khỏe người vợ thân yêu, với lời nhắn: “Cảm ơn em, người mẹ của các con anh”.
M.H

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét