Thứ Năm, 11 tháng 3, 2010

Chân dung vị tỷ phú 'lật đổ' Bill Gates

Hôm nay ngày 12/3/2010 thứ sáu, trời se lạnh và đang chuyển trạng thái ấm dần & nắng lên, bầm ăn bánh tẻ và ngồi chơi với ngõ, mấy hôm nay người đi lại đông hơn do bên nhà Anh xây nhà, mình cũng tranh thủ triệt tiêu cống ngầm bên bác Phú Hải chảy sang cho mùa mưa sắp đến bằng xi măng cát vàng cho khỏe.
Hôm qua 17:00 PM cùng cơ quan ra viếng bác Vọng, quay về sân cầu lông thì mất điện cả hai nguồn, chuyện gẫu và cùng về thì ít phút sau lại có...Toàn gọi về mình đã nói tâm trạng của bác Phùng Lân để Toàn giúp họ Phùng giải quyết, sáng nay đi thể dục gặp anh Dũng Kiểm tra mình thông báo anh Vọng mất...và lại gặp anh Thứ để tiếp tục chờ đợi và suy ngẫm sự đời. 13:30 PM sẽ đưa bác Vọng về Đường Lâm.
Trần Thắng sang tài chính họp với phòng TC, chuẩn bị phương án cho vào chợ mới, hỏi Hà Đông về bước giá cho phù hợp, 10:30 có buổi lập biên bản tại 11 PĐC vì ngại bên kia nhiều người không tiện...Thành C mua xe mới HD sang chơi 9:19 AM, mình đã trao đổi việc đấu giá đất khu Bách Hóa Xuân Khanh...và việc của Quỳnh vợ Thành cho em yên tâm.
Việc chợ Trên Thanh tra HN kết luận đơn của dân, thị xã ST đang phản biện tuần qua, song chắc sẽ phải tuân thủ...
Báo chí và quyền lên tiếng Phương Loan 12/03/2010 10:08:22 AM
"Nhiệm vụ quan trọng trong nghề báo là cởi bỏ mặt nạ của những kẻ làm sai, lừa đảo và xì căng đan..." - GS Stephen Whittle, ĐH Oxford (Anh) nói.
Năm 2004, không khí trong BBC căng như dây đàn vì một cuốn phim điều tra gây sốc của phóng viên. Hết Bộ trưởng Nội vụ viết thư lại đến Giám đốc nha cảnh sát London trực tiếp đến trụ sở gặp Giám đốc BBC yêu cầu không công bố. Những người từng tìm cách ngăn cản cuốn phim được phát sóng quyết định thay đổi Cuốn phim đã gây chấn động dư luận Anh. Những người xuất hiện trong cuốn băng đã bị đuổi khỏi ngành quy trình tuyển chọn cảnh sát để tránh chọn nhầm những người phân biệt chủng tộc vào trong đội ngũ.
"Việc quan chức cấp cao cố gây tác động này nọ, ngăn cản quyền lên tiếng của báo chí không có gì lạ. Vấn đề là cách phản ứng của Ban biên tập khi nhận được những cuộc gọi như thế, anh lựa chọn cách cảm ơn, tôi đang nghe và rồi tạm biệt, hay anh quyết định tuân theo yêu cầu của họ", ông Stephen Whittle, Viện Nghiên cứu báo chí Reuters, ĐH Oxford, Anh, người từng là giám đốc phụ trách chính sách biên tập của BBC khi câu chuyện cuốn phim xảy ra nói.
Cách làm của BBC là công khai việc họ bị can thiệp đã khiến cho cơ quan công quyền e ngại. Bởi việc công chúng biết đến sự can thiệp ấy còn tồi tệ hơn bản thân thông tin được công bố.
Đến Việt Nam dự Hội thảo "Chống xúc phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín, đăng tin sai sự thật trên các phương tiện truyền thông" do Học viện Báo chí Tuyên truyền phối hợp với Viện Nghiên cứu báo chí Reuters, ĐH Oxford, Anh tổ chức, GS Stephen Whittle nhấn mạnh: "Nhiệm vụ quan trọng trong nghề báo là cởi bỏ mặt nạ của những kẻ làm sai, lừa đảo và xì căng đan. Đó là lợi ích công để làm như vậy và là việc mà các tờ báo đã làm trong suốt lịch sử của mình".
Ông Stephen nêu cụ thể, lợi ích công bao gồm các thông tin ảnh hưởng đến sức khỏe, an toàn cộng đồng, thông tin chống tham nhũng, lật tẩy sự kém năng lực của các công chức, cũng như quyền cung cấp thông tin cho công chúng để có quyết định đúng, nhất là trong các kì bầu cử.
Trong trường hợp một bài báo có chi tiết xâm phạm danh dự, nhân phẩm, uy tín, sai sự thật, nhưng nếu bài báo phục vụ lợi ích công và nhà báo đã làm hết trách nhiệm trọng việc kiểm tra nguồn tin, đối chứng với đối tượng trong bài viết, thì tờ báo được hưởng quyền miễn trừ.
Trường hợp khác, vụ trà xanh không độ Dr. Thanh sử dụng nguyên liệu không rõ nguồn gốc, vì lợi ích công, báo chí phải có quyền lên tiếng.
Lợi ích công đã được viện dẫn rất nhiều để bảo vệ nhà báo khi bị kiện. Đơn cử, tòa án Trung Quốc đã từng viện dẫn lợi ích công để xét xử trường hợp các phóng viên xếp hàng dài nhận tiền của một chủ mỏ để không đưa tin về việc sập hầm lò, trong đó có cả phóng viên Tân Hoa Xã. Việc không lên tiếng khi đó là có tội.
"Gác cửa"
GS Stephen Whittle cũng lưu ý, "nhà báo không thể chỉ nghĩ đến quyền mà quên trách nhiệm".
Thực tế, với "vụ trà xanh không độ", ông Nguyễn Văn Dững, Phó khoa Báo chí, Học viện Báo chí Tuyên truyền cho hay, các cơ quan báo chí Việt Nam đã phải đợi 3 tuần sau mới thông tin về 3 container nguyên liệu không rõ nguồn gốc xuất xứ.
"Nhà báo và tòa báo phải có trách nhiệm kiểm tra, đối chứng thông tin với công ty này, để họ lên tiếng. Luôn phải có sự kiểm chứng chặt chẽ nguồn tin trước khi đưa tin, để không vướng vào việc xâm phạm uy tín, danh dự của cá nhân, tổ chức", GS Stephen Whittle nói. của sự nguy hiểm mà nghề nghiệp này Nhà báo Nga Anna Politkovskaya bị sát hại cách đấy 3 năm, nhưng những tên giết người vẫn chưa bị trừng chị. Báo chí Nga gọi đây là biểu tượng mang lại. (Ảnh: csmonitor.com)
Như trường hợp trà xanh không độ, Cục trưởng Cục Báo chí, Bộ Thông tin & Truyền thông Hoàng Hữu Lượng nêu, vấn đề đặt ra là nhà báo phải chứng minh DN có đưa nguyên liệu đó vào sản xuất, và sản phẩm có ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng hay không, từ đó mới kiến nghị việc cho phép lưu thông hay không lưu thông sản phẩm.
"Nhà báo không nhất thiết phải luôn đúng nhưng chắc chắn phải làm việc một cách chí công vô tư, điều tra đầy đủ về việc viết gì và viết như thế nào", ông Stephen nói.
Ở Thụy Điển, Nam Phi, phóng viên khi nộp bài phải đính kèm tờ cam kết về tài liệu, nguồn tin và việc kiểm chứng thông tin.
Ông Lượng đặt vấn đề, phải đặt lại vai trò của người biên tập, trách nhiệm thẩm định, gác cửa trước khi trình Tổng biên tập duyệt bài viết.
Giới nghiên cứu và các nhà báo đều chia sẻ quan điểm cho rằng cần hết sức tránh trường hợp dựa vào nguồn tin duy nhất.
"Khi nào báo chí chủ động điều tra được thì thắng lợi, như vụ than thổ phỉ Quảng Ninh, vụ đất ở Đồ Sơn, Hải Phòng... Còn nếu dựa vào thông tin khác thì phải kiểm chứng kĩ", ông Lượng nói.
Tổng thư kí Tòa soạn báo Tuổi trẻ, ông Lê Xuân Trung cho rằng: "nếu chỉ dựa vào nguồn tin duy nhất thì nên ưu tiên nguồn tin có thẩm quyền phát ngôn, nguồn tin có chức năng phát ngôn rồi mới đến nguồn tin có tư cách phát ngôn".
Đơn cử, vụ việc một chiếc cầu sập, trong khi cơ quan chức năng đang im lặng, người có thẩm quyền và chức năng phát ngôn chưa lên tiếng, thì tạm thời, có thể sử dụng chuyên gia phân tích. Họ không kết luận thay cơ quan chức năng, nhưng cũng có giá trị tham khảo, giải thích.
Sự thật là trên hết!
Trên thực tế, dù phục vụ lợi ích công, nhưng không ít trường hợp nhà báo phải đứng trước câu hỏi về việc có đăng tải thông tin hay không.
Trường hợp con gái một trung tá công an đã nhảy lầu tự tử sau khi cha mình bị báo viết là ăn chơi sa đoạ trong khi được giao nhiệm vụ chống tệ nạn xã hội, "dù thông tin hoàn toàn đúng sự thật, nhưng nhiều người, nhất là cảnh sát vẫn nghĩ báo chí phải chịu trách nhiệm cho cái chết của cô gái. Họ nghĩ nếu báo chí không nêu tên vị trung tá, cô con gái sẽ không tự tử", Tổng thư kí Tòa soạn báo Tuổi trẻ, ông Lê Xuân Trung chia sẻ.
"Từ đó, báo chí e ngại khi đưa tên đích danh quan chức phạm tội. Dù nhân danh tinh thần nhân văn, nhưng đó thực sự là bước lùi của báo chí", ông Trung nói.
Tuy nhiên, theo ông Stephen, "trách nhiệm không thuộc về nhà báo và tờ báo nêu tên vị quan chức này".
"Cái chết đó là đáng buồn nhưng đó là vì cô gái xẩu hổ vì người cha của mình. Là người chịu trách nhiệm bảo vệ công lý, anh lại vi phạm công lý, nghĩa là anh không chỉ dối trá mà còn là tội ác. Việc đưa tin là để bảo vệ lợi ích công".
"Nhà báo phải nắm được lợi ích công là gì để bảo vệ chính mình", ông Stephen nói.
Tuy nhiên, điều đó không đồng nghĩa với việc lạm dụng lí do vì lợi ích công mà thông tin không chính xác. Và ranh giới giữa đảm bảo lợi ích công với việc thỏa mãn sự tò mò của công chúng, đưa thông tin giật gân để bán được báo cũng phải phân định rõ ràng.
Điều tối thượng của báo chí là tính chính xác, là tôn trọng sự thật. Viết mà không tôn trọng sự thật, tờ báo, người làm báo sẽ mất độc giả. "Đó là điều sống còn của một tòa báo", nhà báo Hữu Ước nói.
"Thông tin chính xác quan trọng hơn là thông tin đi trước... Mọi phóng viên đều muốn đưa được thông tin đầu tiên, nhưng điều quan trọng hơn là phải đưa được thông tin chính xác, đúng bản chất vụ việc nhất, dù có thể chậm hơn", ông Stephen nói.
Ông cho hay, ngay cả ở Anh, người ta cũng không chấp nhận lí do phải cạnh tranh với các báo đối thủ để lí giải cho việc thiếu sót trong kiểm chứng thông tin của nhà báo và tờ báo.
"Mỗi người làm báo nếu không ý thức được điều này thì cũng không thể tồn tại", nhà báo Hữu Ước nói.
Nguồn: Tuần Việt Nam
Hôm nay là Thứ Sáu, 12 Tháng Ba 2010
Triết lý giáo dục trong những cuốn sách kinh điển
Cao Việt Dũng
11/03/2010 07:20:04 AM

Ở một nền giáo dục còn nhiều điều đáng không còn nữa như tại Việt Nam, các nỗ lực cải cách lần lượt đến rồi đi, với màu sắc của sự thất bại, ít nhất là luôn chịu sự chỉ trích nặng nề. Dần dần thì có vẻ như người ta cũng nhận ra được rằng các biện pháp tình thế chỉ có hiệu quả mang tính tình thế và cục bộ, số lượng học sinh cuối bậc trung học được giải thưởng Olympic quốc tế ở nhiều môn vẫn luôn ở mức cao nhưng tổng thể nền giáo dục lại rối ren không mấy sáng sủa. Để tác động vào nền tảng tư duy giáo dục không gì có thể thay thế được vai trò của những cuốn sách uy tín lâu nay đề cập thẳng vào triết lý giáo dục.
Hiện nay, nhà xuất bản Tri Thức đang liên tục cho ra các đầu sách rất được trông chờ. Ngoài những cuốn sách theo dạng lịch sử vấn đề và tập hợp các ý kiến chuyên gia, như 100 năm Đông Kinh Nghĩa Thục và Những vấn đề giáo dục hiện nay - quan điểm và giải pháp..., cần phải nhắc ngay đến tác phẩm của các tác giả mà tên tuổi mang lại một sự bảo chứng lớn cả về chất lượng tư duy lẫn vị trí trong lịch sử giáo dục thế giới. Đó là Immanuel Kant, Edgar Morin, Jean-Jacques Rousseau và John Dewey. Điều đặc biệt là giữa các tác giả này luôn có có sự liên thông (cả ca ngợi lẫn phê phán), từng bước tạo ra một bức tranh với những kết nối quan trọng.
Chúng ta có thể nhắc tới Kant với vai trò "nhà giáo dục" hay Morin với những tác phẩm về sư phạm được viết gần đây (đặc biệt là Bảy tri thức tất yếu cho nền Giáo dục tương lai, Nguyễn Hồi Thủ dịch, NXB Tri Thức, 2008). Morin trong cuốn sách nhỏ của mình tỏ ra đặc biệt lo ngại trước sự phân mảnh của kiến thức (như một kết quả của giáo dục sai lầm, thậm chí là mù quáng) và hướng đến việc đào tạo những con người có cái nhìn rộng mở hơn, có căn cước toàn cầu và đặc biệt giàu tính cảm thông hơn.
Hai nhân vật kiệt xuất trong quá trình cải cách giáo dục chưa bao giờ ngừng lại của thế giới đã có tác phẩm bằng tiếng Việt: Jean Jacques Rousseau với Emile hay là về giáo dục (Lê Hồng Sâm và Trần Quốc Dương dịch, NXB Tri Thức 2008) và John Dewey với Dân chủ và giáo dục (Phạm Anh Tuấn dịch, NXB Tri Thức, 2008).
"Hãy yêu mến tuổi thơ"
Có thể nói Émile hay là về giáo dục gồm hai khía cạnh, nằm ở hai từ “hay là” ở nhan đề: Nó là một tác phẩm văn chương do một nhà văn lớn viết ra, đồng thời cũng là một khảo luận lớn, tác phẩm của một triết gia nếu không phải xuất sắc thì cũng đặc biệt điển hình cho cả một giai đoạn rực rỡ của lịch sử triết học phương Tây.
Quan điểm của lịch sử văn học luôn cho rằng Jean Jacques Rousseau chính là người "phát minh" ra cái tôi, sử dụng cái tôi như một chủ thể của văn học, và lần đầu tiên đưa chính cuộc đời mình lên bàn mổ văn chương để thực hiện cuộc phẫu tích với mục đích tìm ra cái tôi đích thực. Lịch sử các học thuyết giáo dục lại coi ông là cha đẻ của đối tượng trẻ em, đưa trẻ em trở thành đối tượng thực thụ của phân tích tâm lý. Ở đâu Rousseau cũng là người tiên phong không thể chối cãi (nếu may mắn hơn chút nữa, rất có thể ông cũng trở thành cha đẻ của một lối ký âm mới trong âm nhạc; hiện tượng "đa ngành" này khá phổ biến ở thời ánh sáng: Goethe cũng từng ghi tên mình vào lịch sử khoa giải phẫu học bằng việc tìm ra một cái xương chưa được biết tới trên cơ thể người).
Gạt bỏ đi tất cả những yếu tố không tưởng và lối hiểu máy móc sự “trở về với tự nhiên” Rousseau cần được nhìn nhận chủ yếu theo nỗ lực mang tính cách mạng của ông nhằm hiểu bản chất con người cũng như đứa trẻ như một thực thể, từ đó mà có giải pháp giáo dục theo hướng bảo lưu trọn vẹn và kích thích một cách tốt nhất các thiên bẩm và thiên lương sẵn có, qua một quá trình dài lâu, tận tụy và gian khổ. Những cuốn sách như Émile hay Dân chủ và giáo dục còn có ý nghĩa ở chỗ chúng kích thích sự suy tư sâu sắc, một suy tư lâu dài và không khoan nhượng, một cách thức để từ bỏ những giải pháp chắp vá nhặt nhạnh từ khắp nơi có thể đã gây tác hại cho giáo dục Việt Nam.
Cần phải quan tâm đến thói quen của tâm hồn hơn là thói quen của bàn tay (tr. 123), Rousseau đã nói vậy, và ông cũng thật tâm với lời kêu gọi: "Hãy yêu mến tuổi thơ, hãy ủng hộ các trò chơi của nó, các niềm vui của nó, bản năng dễ thương của nó" (tr. 88). Những lời dạy này nghe qua thì thật đơn giản nhưng hậu thế vẫn luôn không làm nổi cho đến cùng.
Giáo dục như là cách thức duy trì sự sống
Đến tác phẩm Dân chủ và giáo dục, chúng ta không có cơ sở nào để chia thành hai vế ý tưởng ở hai bên từ “và” nữa: quả thực, với John Dewey (1859-1952), một trong những nhà triết học quan trọng nhất của lịch sử nước Mỹ, thường xuyên được gắn vào sự hình thành và phát triển của trường phái "thực dụng luận" (kèm với đó là triết học hiện đại) cùng với Peirce và William James, giáo dục thì cần phải có dân chủ, dân chủ là điều kiện của nền giáo dục thành công.
Là một cuốn sách hết sức sáng suốt, Dân chủ và giáo dục ngay lập tức chỉ ra vai trò của giáo dục đặc biệt là ở các nền văn minh phát triển cao: "Nền văn minh càng phát triển, khoảng cách giữa năng lực ban đầu của trẻ em và chuẩn mực cùng tập quán của người lớn sẽ ngày càng rộng ra" (tr. 19), và ông đi đến kết luận: “Giáo dục và chỉ có giáo dục, mới lấp được khoảng trống ấy.” Chỉ ra nhiều dạng giáo dục khác nhau, các khía cạnh lớn của giáo dục, Dewey tỏ ra chua chát với tình trạng trẻ em "được huấn luyện như một con vật hơn là được giáo dục như một con người" (tr. 31). sự non nớt của trẻ em thường xuyên bị lợi dụng nhằm giữ cho chúng có được các thói quen có ích. Muốn phá bỏ hiện thực đó thì giáo dục cần được quan niệm sâu sắc hơn nữa (theo Dewey nó phải là một dạng mươi trường được đơn giản hóa) và cần phải coi “giáo dục là mục đích tự thân” (tr. 72).
Một điều hay khi hai cuốn sách này được xuất bản hầu như cùng thời điểm tại Việt Nam là trong Dân chủ và giáo dục Dewey đã phê phán cách nhìn của Rousseau, bên cạnh sự phê phán các tư tưởng giáo dục khác như của Platon hay Kant. Dewey, khi nói đến triết lý giáo dục của thế kỷ XIX, đã coi nó thừa nhận vai trò quan trọng của các thiết chế trong lịch sử và là buột tiến bộ đích thực vượt ra khỏi Rousseau bởi Rousseau đã khẳng định rằng giáo dục phải là một sự phát triển tự nhiên chứ không phải cái được áp đặt từ bên ngoài hoặc được cấy vào các cá nhân, song ông đã làm hỏng điều khẳng định ấy bằng quan điểm cho rằng các điều kiện xã hội bao giờ cũng đi ngược lại tự nhiên. (tr. 83-84).
Tuy nhiên, sự phê phán này tìm được hình thức tồn tại cân bằng của nó khi gạt bỏ hộ Rousseau sự lên án theo đó nhà tư tưởng của thành phố Geneva tự do bị coi là người phản xã hội. Theo Dewey, trọng tâm triết lý của Rousseau là tiến bộ vị tiến bộ xã hội, ngay cả khi nhìn qua nó có vẻ rất phản xã hội, vì thực chất Rousseau và những người như ông hướng tới một xã hội rộng lớn hơn và tự do hơn. Bằng cách hướng tới cá nhân, Rousseau hóa ra lại tìm đến toàn nhân loại. Tuy vậy, Dewey vẫn giữ thái độ phê phán của mình khi cho rằng triết lý của Rousseau dựa trên một “niềm tin không chừng mực vào tự nhiên” (tr.119).
Dịch giả Bùi Văn Nam Sơn khi viết lời giới thiệu cho bản dịch Émile cũng đề xuất một cái nhìn chừng mực về tác phẩm này: quan điểm về giáo dục của Rousseau “vừa mới mẻ, tiến bộ vừa có không ít những mâu thuẫn, nghịch lý như bản thân cuộc đời và toàn bộ học thuyết của ông” (Émlie, tr. 10)
Nền giáo dục Việt Nam nơi đào tạo ra rất nhiều đứa trẻ được nuông chiều nhưng không thực sự được tôn trọng, tự tin vì rất nhiều thứ khác ngoài nền tảng kiến thức và bản lĩnh cá nhân, chắc chắn cần có các thay đổi. Lời gợi ý đúng đắn rất có thể sẽ đến từ những cuốn sách như thế này.
Nguồn: Tạp chí Tinh hoa


Thứ Sáu, 12/03/2010 - 9:45 AM
Kinh nghiệm PCCC, thoát hiểm cho cư dân nhà cao tầng
(Dân trí) - Những ngày qua, tại TPHCM, Hà Nội, Bình Dương… liên tiếp xảy ra những vụ hỏa hoạn kinh hoàng, làm nhiều người thiệt mạng. Vụ cháy chung cư 18 tầng ở Hà Nội hôm 10/3 càng khiến cư dân sống trong những tòa nhà “chọc trời” lo lắng.
>> Khởi tố vụ cháy nhà chung cư 18 tầng tại Hà Nội
>> Vụ cháy 7 người chết: Xé lòng chờ nhận dạng người thân

Hiện trường vụ cháy làm 7 người chết ở Bình Dương.

PV Dân trí trao đổi với Đại tá Lê Tấn Bửu - Phó Giám đốc Sở Cảnh sát PCCC, Công an TPHCM về công tác an toàn cháy nổ và kinh nghiệm chữa cháy, thoát nạn… tại các tòa nhà chung cư cao tầng.

TPHCM xuất hiện hàng loạt chung cư cao tầng… Các công trình này có tuân thủ kỹ thuật PCCC, thưa ông?

Nhà cao tầng nói chung, nhà chung cư cao tầng nói riêng đều là dạng nhà cao tầng. Do vậy, việc PCCC từ khâu thiết kế, thi công đến lúc đưa công trình vào sử dụng phải tuân thủ nghiêm ngặt theo tiêu chuẩn bắt buộc.

Công trình phải thể hiện rõ các giải pháp chống cháy lan, có hệ thống thoát hiểm. Phải đặt biển hướng dẫn thoát hiểm tại các buồng thang kín. Mỗi tòa nhà phải có ít nhất 2 cầu thang thoát hiểm.

Ông đánh giá thế nào về công tác triển khai PCCC tại các cao ốc, chung cư?

Các nhà cao tầng thường được bố trí đầy đủ với hệ thống chuông báo cháy tự động, bình chữa cháy, máy bơm… Lực lượng PCCC tại chỗ phải được huấn luyện, kiểm tra các trang thiết bị chữa cháy thường xuyên.

Trách nhiệm thuộc về người đứng đầu các cao ốc, chung cư… do vậy, từng cao ốc, chung cư phải thường xuyên kiểm tra thiết bị và tập huấn công tác PCCC định kỳ. Làm sao để cả người quản lý và từng cá nhân phải biết cách xử lý các tình huống khi xảy ra sự cố.

Khảo sát một số chung cư, cao ốc, Dân trí nhận được câu trả lời là họ chỉ diễn tập PCCC 1 lần/năm. Như vậy có ít quá?

Theo luật quy định thì nhà cao tầng, chung cư cao cấp thực hiện diễn tập PCCC tối thiểu mỗi năm 1 lần nhưng với trách nhiệm về sinh mạng và an toàn cho cư dân, ban quản lý chung cư phải căn cứ vào tình hình thực tế để tổ chức số lần thực tập cho phù hợp.


Đại tá Lê Tấn Bửu - Phó Giám đốc Sở Cảnh sát PCCC TPHCM.

Đồng thời, phải giám sát thường xuyên, kịp thời báo cáo tình hình để Cảnh sát PCCC tư vấn. Mỗi lần diễn tập như vậy, tạo cho cư dân ý thức về PCCC. Đồng thời, Ban quản lý chung cư cũng sẽ phát hiện những tồn tại để có biện pháp khắc phục. Một vấn đề tối ưu trong PCCC là phải hết sức chú ý đến cách thoát nạn và chống cháy lan.

Thực tế, ở TPHCM có nhiều tòa nhà “chọc trời”. Với độ cao như vậy, thang chữa cháy làm sao bắt tới được những tầng trên cao?

Sở cảnh sát PCCC TPHCM hiện có các loại xe thang chữa cháy với độ cao 32m, 52m và 72m. Loại xe thang 72m hiện nay là xe thang chữa cháy cao nhất của thế giới rồi.

Xe thang chỉ là một trong những giải pháp khi cứu hộ, cứu nạn chứ không phải là giải pháp tối ưu. Còn lại, phải có cách đột nhập theo những hệ thống PCCC đã được thiết kế trong tòa nhà. Hiện chúng tôi đang đề xuất phương án cứu hỏa bằng trực thăng.

Những ngày qua, tại Hà Nội, TPHCM, Bình Dương hỏa hoạn liên tục xảy ra khiến cư dân sống trong những tòa nhà “chọc trời” càng thêm lo lắng. Người dân cần được trang bị những kỹ năng cơ bản nào?

Chúng tôi khuyến cáo bà con phải tự cứu mình trước. Khi có sự cố, mỗi người theo biển báo Exit hoặc theo đèn chiếu sáng để đi ra hướng thoát nạn. Khi hỏa hoạn, thường hay mất điện nên đèn báo hướng thoát hiểm tắt. Khi cháy, có nhiều khói.

Khói bốc ra theo hướng đi lên cao, khi thoát hiểm phải cúi thấp mặt xuống đất để giảm nồng độ khói. Nên sử dụng khăn tay thấm nước để bịt mũi và nhanh chóng thoát ra khỏi đám cháy.

Khi cháy mà đang ở trong phòng kín, nên tìm mọi cách mở cửa, đập cửa kính và nhanh chóng vào buồng thoát hiểm hoặc ra ban công kêu cứu. Lúc kêu cứu, nên cầm vải áo hay bất kỳ cái gì có thể làm tín hiệu thu hút sự chú ý để mọi người phát hiện và giải cứu.

Công Quang (thực hiện)
Thứ Sáu, 12/03/2010, 08:49

Chân dung vị tỷ phú 'lật đổ' Bill Gates

TP - Tạp chí Forbes hôm 10-3 công bố danh sách những người giàu nhất thế giới hiện nay, trong đó tỷ phú Carlos Slim người Mexico vượt qua cả Bill Gates và Warren Buffet để trở thành người giàu nhất hành tinh.


Tỷ phú Carlos Slim-người giàu nhất hành tinh hiện nay. Ảnh: AP

Carlos Slim làm giàu chủ yếu trong lĩnh vực viễn thông. Hiện ông đang sở hữu số tài sản 53,5 tỷ USD. Vừa qua, Carlos Slim làm giới kinh doanh Mỹ sửng sốt khi tỷ phú viễn thông Mexico này mua một lượng cổ phần lớn vào tập đoàn báo chí The New York Times của Mỹ.

Phá lệ

Carlos Slim là người đầu tiên không phải là công dân Mỹ giàu nhất thế giới kể từ năm 1994 đến nay. Ông là con trai của một người nhập cư làm nghề bán tạp hóa. Sau khi học hết trung học phổ thông, Carlos vào đại học theo ngành xây dựng dân dụng. Tuy nhiên, Carlos bắt đầu cơ nghiệp bằng nghề kinh doanh điện thoại và điện thoại di động.

Sau này ông thành lập công ty điện thoại Telmex rồi nhanh chóng đưa Telmex phát triển thành một tập đoàn thông tin và truyền thông hàng đầu thế giới.

Triết lý của Carlos Slim:

Sự giàu có phải được nhìn dưới góc độ trách nhiệm chứ không phải là tiền của. Trách nhiệm tạo ra của cải. Của cải thì có thể mang cho được nhưng trách nhiệm thì không. Giống như ta có một vườn cây ăn trái. Các trái cây thì có thể mang cho được nhưng cây thì phải giữ lại để tiếp tục làm ra của cải.

Tài sản của Carlos Slim, ngoài cổ phần trong tập đoàn Telmex còn ở dạng các bộ sưu tập tranh tượng cổ điển trong đó bao gồm cả những bức điêu khắc nổi tiếng của nhà điêu khắc người Pháp Auguste Rodin, nhiều tòa nhà cổ, v.v.

Carlos Slim đã dùng số tiền có được nhờ kinh doanh điện thoại và mạng viễn thông để mua nhưng công ty của nhà nước Mexico hoặc những công ty đứng bên bờ phá sản để tổ chức lại cho hoạt động bình thường, bắt đầu có lãi thì lại bán đi để kiếm lời.

Với con mắt tinh đời, Carlos Slim đặc biệt có tài phát hiện tiềm năng lợi nhuận lớn trong những thương vụ nếu trong con mắt người thường chỉ là những cuộc giao dịch kinh tế đầy mạo hiểm.

Lối kinh doanh này đã góp phần làm tăng trưởng nhanh chóng khối tài sản kếch sù của nhà tỷ phú viễn thông. Bên cạnh đó, tài sản của Carlos Slim còn được bổ sung từ các lĩnh vực kinh doanh khác như ngân hàng, siêu thị, xây dựng dân dụng, và chế tạo điện thoại di động…

Thích ăn diện

Carlos Slim là người rất thích mặc đẹp. Gần như lúc nào xuất hiện trước đám đông tỷ phú viễn thông này cũng gây ấn tượng mạnh bằng những bộ complet rất đắt tiền.

Tuy nhiên dù một số công ty của ông sản xuất những máy tính xách tay khá nổi tiếng, rất hiếm khi người ta thấy ông sử dụng laptop. Carlos thích dùng sổ tay và bút mực để ghi chép hơn là gõ đầu ngón tay trên bàn phím máy tính.

Trong các môn thể thao, Carlos Slim thích nhất là môn bóng chày. Ông là một fan bóng chày khá cuồng nhiệt. Tham gia kinh doanh từ lúc còn trẻ tuổi nhưng Carlos Slim rất ít khi hút cigar và uống rượu. Thứ đồ uống ông dùng hàng ngày là nước ngọt kiêng béo.

Nhà từ thiện

Cũng giống như Bill Gates, Warren Buffet và nhiều nhà tỷ phú khác, Carlos Slim rất tích cực làm từ thiện. Tháng 1 vừa qua ông công bố tặng 65 triệu USD cho các công trình nghiên cứu chữa ung thư bằng công nghệ gene, chữa bệnh tiểu đường type II và bệnh thận do các trung tâm nghiên cứu y học tại Mexico và Mỹ Latinh.

Mặc dù Mexico hiện là thành viên của Tổ chức Hợp tác Kinh tế và Phát triển (OECD) nhưng nước này vẫn là một quốc gia đang phát triển. Trong số 107 triệu dân của Mexico vẫn còn hơn 50 triệu người đang sống nghèo khổ.

Theo định nghĩa mức nghèo ở Mexico có nghĩa là người hàng tháng không có tiền để mua đủ đồ ăn, không có tiền để trả tiền nhà, tiền học hành cho con và các chi phí cơ bản khác.

Đ.P Thứ Sáu, 12/03/2010, 08:50

Mỹ:

Dính bê bối, Thị trưởng New York sắp mất chức

TP - Thị trưởng New York David Paterson đang lún sâu vào hai vụ bê bối thậm chí đang bị điều tra hình sự và có thể bị truy tố trước pháp luật. Theo cựu Thị trưởng Ed Koch, trong vòng 10 ngày tới, ông Paterson bị cách chức là khó tránh khỏi.


Thị trưởng New York David Paterson. Ảnh: The New York Times


Ông David Paterson bị tố cáo lạm dụng chức quyền để can thiệp sâu vào cuộc đấu đá nội bộ, kiện cáo chống lại trợ lý cao cấp David W. Johnson của mình.

Vụ thứ hai Thị trưởng New York bị cho là đã vòi vĩnh và nhận quà biếu một cách bất hợp pháp. Vì hai hành vi trên, nhiều nghị sĩ hàng đầu của Đảng Dân chủ trong Quốc hội Mỹ đã kêu gọi David Paterson từ chức.

Cựu Thị trưởng New York Ed Koch cho biết, ông David Paterson đang phải chống đỡ để giữ ghế nhưng chắc ông này sẽ phải từ chức trong vòng 10 ngày tới.

Người đang được chuẩn bị để thay thế ông Paterson là Phó Thị trưởng Richard Ravitch. Ông Richard Ravitch hôm 10-3 trình bày một kế hoạch nhằm khắc phục trong vòng 5 năm tới khoản thâm hụt ngân sách lên đến 60 tỷ USD của thành phố New York.

Ông đề xuất một gói giải pháp bao gồm việc chính quyền bang New York đi vay ngắn hạn khoảng 2 tỷ USD mỗi năm, kiểm soát chặt chẽ khoản nợ mới phát sinh, và thành lập một ban chuyên rà soát lại các khoản tài chính.

Ông Richard Ravitch cho biết, sau khi trình bày trước thống đốc bang và các nhà lãnh đạo doanh nghiệp, ông sẽ dành 10 ngày tới để thuyết phục các doanh nghiệp và lãnh tụ công đoàn ủng hộ gói giải pháp mà ông vừa đưa ra.

Richard Ravitch từng có thời làm giám đốc sở giao thông công chính ở thành phố New York có mạng lưới giao thông phức tạp và lớn nhất nước Mỹ. Năm 2008, ông được thị trưởng New York David Paterson bổ nhiệm làm Phó Thị trưởng phụ trách về ngân sách của thành phố New York.

Trước đây, ông là Chủ tịch của Tổng Công ty Phát triển Đô thị New York. Với cương vị này, Richard Ravitch đã góp phần lớn trong việc dẫn dắt New York vượt qua được cuộc phá sản cận kề trong thập kỷ 1970.

Dư luận nói chung hiện đang ủng hộ mạnh mẽ việc ông Richard Ravith thay thế ông David Paterson làm thị trưởng New York.

Đ.P
Theo AP

(Theo AP)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét