22/12/2009 - 12:25 AM
Thói xấu thị dân và văn minh đô thị: Dạy dân lối sống văn minh
Thị dân chưa được tập dượt để hành xử văn minh nên cần hướng dẫn cụ thể để người ta thấy tiện lợi, dễ nhớ thì họ sẽ làm theo, lâu dần sẽ thành nếp.
TH.S tâm lý Trần Thu Hương, Trường ĐH KHXH&NV Hà Nội:
Chưa được tập dượt để sống đẹp
Tôi không đồng ý với cách lý giải rằng nhiều thói xấu của người thành thị là do ảnh hưởng văn hóa nông thôn, văn hóa làng xã. Thực ra nông thôn truyền thống có những cách cư xử nhiều khi còn văn minh hơn người thành thị.
Theo tôi, người đô thị chưa có những thói quen văn minh vì chúng ta chưa được tập dượt. Sống trong đô thị thì phải tuân theo những yêu cầu như đi đúng luật giao thông, vứt rác vào thùng, đi vệ sinh đúng nơi quy định... Một người trưởng thành về mặt xã hội thì phải đạt được những yêu cầu đó chứ không phải người nông thôn hay người thành thị.
Nỗ lực của mỗi cá nhân để cố gắng tiếp nhận lối sống tích cực và hình thành những thói quen tốt là quan trọng. Nhưng cạnh đó, xã hội cũng phải tạo điều kiện để giúp họ có kiến thức và kỹ năng để thích ứng với môi trường đô thị. Tôi ví dụ, khi chính quyền lấy đất nông thôn để chuyển thành khu đô thị, khu công nghiệp... thì những người nông dân sau một đêm bỗng dưng thành người TP, có người bỗng thành tỉ phú nhờ tiền đền bù đất. Nhưng họ lại không được chuẩn bị kỹ cho tương lai, cho sự thích ứng với đời sống đô thị, đặc biệt là về mặt tâm lý.
Trồng cây xanh trên vỉa hè đường Bà Huyện Thanh Quan (quận 3, TP.HCM) thể hiện văn minh đô thị.
Nếu so sánh một vùng nông thôn truyền thống với vùng đô thị sẽ thấy sự khác biệt do áp lực tâm lý. Ví dụ, nhịp sống nhanh và nhiều áp lực ở thành thị khiến người ta phải lựa chọn các mối quan hệ, các quan hệ vốn có cũng lỏng lẻo hơn. Khi làm việc gì người thành thị cũng thường tính tới khía cạnh thực dụng. Tuy nhiên, một phần những cách hành xử chưa đẹp nơi đô thị là do những yếu tố khách quan. Đường sá chật chội, có khi tắc đường đến hai tiếng đồng hồ thì không thể tránh khỏi tình trạng người đi đường chen lấn để đi nhanh hơn...
TH.S Lê Diệu Ánh, nguyên quản đốc dự án “Hỗ trợ cải cách hành chính tại TP.HCM":
Dạy cách ứng xử nơi công cộng
Người Nhật vốn nói nhỏ mà ở nước họ vẫn có quy định không được nói chuyện trong thang máy. Còn người mình vốn có thói quen nói rất to nhưng vào thang máy không thấy có quy định nào như thế.
Có lần tôi đi dự buổi hòa nhạc, ngồi cạnh một cô ăn mặc rất lịch sự. Nhưng khi dàn nhạc giao hưởng chơi bài cô ấy thuộc, thế là cô ấy cứ ngồi hát ư ử bên tai tôi. Tôi nhắc nhở thì cô ấy tỏ ra khó chịu. Đâu chỉ ở công viên, bến xe..., ngay cả những nơi có thể cho rằng người tham dự có “trình độ văn hóa” cao hơn cũng cần phải có hướng dẫn. Cuộc sống ngày càng có nhiều hoạt động mới mà mỗi người chúng ta đều cần phải học để biết ứng xử thích hợp ở những nơi công cộng.
Ở trong nhà thường có những quy tắc mà nếu con cái làm sai sẽ bị cha mẹ nhắc nhở, thậm chí bị phạt. Nhưng ngoài xã hội rộng lớn, nhiều khi không có những người đóng vai trò như thế... Vì vậy, có những cái đã có quy định nhưng không tuân thủ cũng không bị ảnh hưởng gì cả. Chính điều đó làm cho xã hội lộn xộn chứ không phải do người nhập cư hay người tại chỗ.
Nhưng theo tôi, nói văn minh đô thị một cách chung chung thì không ăn thua. Người thành thị thời gian eo hẹp, mình hướng dẫn phải thật cụ thể sao cho người ta thấy tiện lợi, dễ hiểu, dễ nhớ thì họ sẽ làm theo, lâu dần sẽ thành thói quen.
Bản sắc đô thị thể hiện qua kiến trúc nhà ở, quy hoạch đô thị... và việc con người trong đô thị sống với nhau như thế nào và sống với khách như thế nào. Ngoài những công trình kiến trúc đặc trưng nổi bật để người ta nhớ như Paris có tháp Eiffel, TP.HCM có chợ Bến Thành..., bản sắc chủ yếu vẫn liên quan đến nếp sống của thị dân.
Cái tật oang oang
Tật nói to xuất hiện ở khá nhiều người, khổ nỗi đây lại là một thứ “bệnh kinh niên” vô cùng khó chữa. Dù cho đó là khi đang ở nhà, cơ quan, trên xe buýt, thậm chí cả trong rạp chiếu phim họ vẫn cứ oang oang như thường.
“Alô, đây rồi! Đang ở đâu đó? Hả? Cái gì? Nói to lên, không nghe gì cả. Ừ! Chiều đi ăn gỏi bò khô nha. Ha ha ha...”. Một phản ứng dây chuyền diễn ra trên chuyến xe buýt đang khá yên tĩnh: Nhiều người nhăn mặt, có người ngoái đầu nhìn lại xem “cái loa phóng thanh công cộng” ấy là ai. Chỉ có đương sự vẫn bình thản, không hề biết rằng cái giọng “oanh vàng thỏ thẻ” của mình đã gây ra những khó chịu cho người xung quanh...
“Phòng mình có một chị nổi tiếng toàn công ty vì nói chuyện điện thoại rất to. Cứ mỗi lần chị ấy “alô” một cái là cả phòng lại giật thót” - chị Nguyễn Thị Tâm, kế toán kể. Sau nhiều lần người này, người kia góp ý, chị có “alô” nhỏ đi nhưng khi đó lại làm mọi người “đau tim” hơn trước vì ban đầu thì alô nhỏ nhưng chị cứ tăng dần âm điệu theo thời gian nói chuyện.
Tại nhiều rạp chiếu phim, trước mỗi xuất chiếu màn hình đều hiện lên những dòng nhắc nhở về phép lịch sự khi xem phim. Chẳng hạn như ở cụm rạp Galaxy, những câu nhắc tắt điện thoại, không nói chuyện, không hút thuốc khi xem phim... được thể hiện nhẹ nhàng bằng một bài nhạc rạp. Thế nhưng người xem vẫn không khỏi đôi lần khó chịu vì cảnh nói cười to trong rạp của mấy cô cậu choai choai, hay giật mình bởi tiếng chuông điện thoại reo khi bộ phim đang hồi gay cấn...
TH
Hôm nay (22-12), hội thảo “Những chuyển biến ý thức pháp luật của cư dân TP.HCM trong quá trình xây dựng TP văn minh hiện đại” do Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM và báo Pháp Luật TP.HCM phối hợp tổ chức sẽ khai mạc.
Tại hội thảo, các chuyên gia sẽ cùng đánh giá thực trạng và xu hướng chuyển biến ý thức pháp luật của người dân TP.
Trên cơ sở đó, đề ra các giải pháp hữu hiệu trong việc xây dựng, ban hành chính sách, pháp luật; quản lý, điều hành địa phương và tạo sự chuyển biến tích cực về ý thức cũng như việc tuân thủ pháp luật của cư dân TP.
BẢO PHƯỢNG - THÙY LINH ghi
Sáng nay 22/12/2009 8:00 AM, thứ ba đầu tuần mình hưng lên viết hai bài Tom's Deli và THÓI ĐỜI, để nhớ, chữ lấy văn bản của tiếng Anh gốc trên trang google. Vào lúc này người XS năm 1961 ngõ nhà đi qua để về ĐS phường Trung Sơn Trầm, mình ngả mũ chào...
Bầm ăn bánh tẻ như mọi ngày,MIC & CM sinh hoạt bình thường, không rõ bên hàng xóm ông Thực xuống BM từ ba hôm trước vì lý do sức khỏe đã về chưa mà chưa thấy tiếng người...thật buồn cho sự LÃNG PHÍ của sức trời cho.
Đêm nghe tiêng Mèo kêu nhớ mẹ mình viết bài này cũng là để nhớ Thu – Chiến, kẻ xin mèo TRƯỢT....Nhớ em mình chuẩn bị CHÀO THUA mà làm bài để nhớ thói người ở đời...Trời đã ấm lên, mình mặc áo của ông Ngọc cho bầm đỡ lạnh, bây giờ người đang ngồi chơi với MIC, CM. Hôm qua học được vài chiêu trong cách viết tin trên NOKIA để lưu tên cho rễ đọc, mà thấy hay hay...
Tom's Deli
Cách nhà tôi BỨC liếp
Là nhà, cô Bộp – Còi
Chủ doanh nghiệp, MÈO nuôi
Mỗi năm cho vài lứa
Như lời cô đã hứa
Tôi được tặng chú Tom’
Mầu mướp, rõ là khôn
DeLi trông phát khiếp
Như chúng ta đã biết
Chẳng kể trắng hay đen
Bắt chuột giỏi, dùng liền
Cám ơn, DOANH NGHIỆP nhé...
* Viết hồi 8:00 ngày 22/12/2009 tại 11 PĐC, tg Vũ Tản Hồng
Lương trí thức thấp hơn lao động tự do?!
“Trí thức là những người lao động trí óc, có trình độ học vấn cao về lĩnh vực chuyên môn nhất định, có năng lực tư duy độc lập, sáng tạo, truyền bá và làm giàu tri thức, tạo ra những sản phẩm tinh thần và vật chất có giá trị đối với xã hội” -
Nghị quyết số 27-NQ/T.Ư “Về xây dựng đội ngũ trí thức trong thời kỳ đẩy mạnh công nghiệp hóa, hiện đại hóa đất nước” do Tổng Bí thư Nông Đức Mạnh ký ban hành ngày 6-8-2008 đã định nghĩa như vậy.
Thế nhưng thực trạng đãi ngộ trí thức ở bậc thấp nhất là cử nhân đại học mới tốt nghiệp mà Bộ Lao động-Thương binh và Xã hội thống kê (Báo cáo số 133 ngày 15-12-2009) cho thấy những con số đau lòng.
Theo báo cáo này, tiền lương trả cho các trí thức trẻ trong doanh nghiệp hiện đang thấp hơn thu nhập của... lao động tự do! Cụ thể, một cử nhân hưởng lương bậc một (hệ số 2,34) là 50.700 đồng/ngày, trong khi mỗi lao động tự do, lao động nông nghiệp... được trả tới 80.000-120.000 đồng/ngày ở các công việc cày, gặt lúa, bắt ốc, bốc vác, giúp việc gia đình theo giờ - những công việc không yêu cầu chuyên môn cao. Hơn thế, mức thu nhập/chi phí sống của các trí thức trẻ ở đô thị (1.058.000/738.000 đồng) lại quá “vênh” so với nông thôn (506.000/359.000 đồng) khiến họ càng chật vật.
Mặt khác, ở một vài địa phương còn có thái độ phân biệt đối xử theo kiểu “bị thôi việc vì có bằng đại học” khiến điều kiện phát huy của trí thức trẻ càng hạn chế.
Báo cáo của Bộ không đưa ra được giải pháp mang tính đột phá nào cho trí thức trẻ nói riêng, lao động trí tuệ cao nói chung.
Trong khi đó, tại các diễn đàn xúc tiến đầu tư trong và ngoài nước, lợi thế “nhân công giá rẻ” vẫn chiếm vị trí hàng đầu.
Nghị quyết 27-NQ/T.Ư nêu rõ giải pháp: “Rà soát các chính sách hiện có và ban hành các cơ chế, chính sách mới bảo đảm để trí thức được hưởng đầy đủ lợi ích vật chất, tinh thần tương xứng với giá trị từ kết quả lao động sáng tạo của mình”.
Sau hơn một năm, dường như nghị quyết của Đảng vẫn chưa đi vào cuộc sống?
PHAN MAI
22/12/2009 - 12:23 AM
Nạn nhân trả tiền cho... bị cáo
Theo luật hiện hành, người cho vay nặng lãi không chuyên nghiệp sẽ thoát chuyện bị xử lý hình sự.
Mới đây, TAND tỉnh Bình Thuận đã tuyên y án sơ thẩm phạt tù bị cáo Bùi Thị Kim Loan về hai tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Vấn đề gây lấn cấn là những người bị hại chỉ phải trả lại cho bị cáo số tiền lãi rất cao do đã cho vay nặng lãi thay vì có thể bị xử lý hình sự về hành vi này...
Vay nặng lãi nên không thể chi trả
Theo hồ sơ, Loan - thủ quỹ Quỹ Tín dụng Hàm Thắng (Hàm Thuận Bắc) đã vay tiền của nhiều người với lãi suất cao từ 9% đến 21%/tháng. Loan thường vay của người sau để trả cho người trước nhưng vẫn không đủ trả phần lãi chênh lệch cao ngất ngưởng. Bí thế, Loan đã lén lút rút hơn 80 triệu đồng của cơ quan để trang trải nợ nần.
Đến giữa năm 2008, thấy không còn khả năng chi trả, Loan bỏ trốn nhưng rồi lại đến cơ quan công an tự thú... TAND tỉnh đã y án sơ thẩm phạt Loan ba năm sáu tháng tù về hai tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản. Tòa cũng tuyên Loan phải trả lại hơn 1 tỉ đồng cho những người mà Loan đã vay tiền...
Không cho vay chuyên nghiệp nên thoát
Việc truy tố Loan ra tòa là không có gì bàn cãi. Tuy nhiên, có một điều khá lạ là tòa đã tuyên hai người cho Loan vay tiền, được xác định là người bị hại trong vụ án, phải trả lại cho Loan hơn 300 triệu đồng, đồng thời phải nộp án phí gần 15 triệu đồng... do đã cho vay nặng lãi.
Vấn đề này xuất phát từ chuyện trong số 16 người bị hại, cơ quan điều tra đã xác định có hai người cho Loan vay với lãi suất 21%/tháng (tức 252%/năm), cao cắt cổ so với quy định của luật. Với mức lãi suất siêu tưởng này, Loan phải phá sản, mất khả năng chi trả là việc gần như... đương nhiên.
Các chuyên gia pháp lý cho biết những người bị xử lý hình sự về tội cho vay nặng lãi ở nước ta chỉ đếm trên đầu ngón tay do vướng phải những quy định về chứng minh người cho vay có tính chất chuyên bóc lột hay không... Trong tình hình nạn cho vay cắt cổ, cho vay “lúa non” đang có chiều hướng phát triển, nhất là các vùng nông thôn, điều luật trên cần được sửa đổi theo hướng chỉ cần cho vay nặng lãi là sẽ bị xử lý hình sự mà không cần những điều kiện gì khác.
Tại phiên tòa, VKS nhận định việc cho vay với lãi suất đến 252%/năm được xem là đã có dấu hiệu cấu thành tội cho vay nặng lãi theo Điều 163 BLHS. Theo đó, người nào cho vay với mức lãi suất cao nhất mà pháp luật quy định từ 10 lần trở lên thì bị phạt tiền từ một lần đến 10 lần số tiền lãi hoặc phạt cải tạo không giam giữ đến một năm, phạm tội thu lợi bất chính lớn thì bị phạt tù từ sáu tháng đến ba năm. Mức lãi suất cao nhất được căn cứ vào lãi suất do Ngân hàng Nhà nước quy định tại thời điểm cho vay.
Thế nhưng tòa lại không thể xử lý hình sự vì trong tội danh này phải chứng minh người cho vay có tính chất chuyên bóc lột hay không. Tính chất chuyên bóc lột được thể hiện là việc cho vay nặng lãi thường xuyên và lấy đó làm nguồn sống chính...
Một chuyên gia pháp lý cho biết với quy định như trên thì rất khó chứng minh hai người bị hại trong vụ án trên vi phạm pháp luật hình sự. Thứ nhất, tại tòa, một trong hai người cho vay nặng lãi chỉ thừa nhận cho vay 9%/tháng, còn Loan khai 21%/tháng. Trước tình hình này, tòa chỉ áp giá bình quân tự điều chỉnh mức vay là 15%/tháng và khấu trừ số tiền chênh lệch từ hơn 400 triệu đồng chỉ còn hơn 100 triệu đồng mà người cho vay phải trả (điều này có thể trái với nguyên tắc suy đoán có lợi cho bị cáo). Hơn nữa cũng rất khó chứng minh thế nào là người cho vay có tính chất chuyên bóc lột...
Rốt cuộc, bị cáo bị phạt tù vì đã lỡ vay nặng lãi mà không thể thanh toán. Còn những người cho vay nặng lãi thì chỉ bị buộc trả lại số tiền đã cho vay quá “hớp” mà không phải gánh thêm trách nhiệm gì.
PHƯƠNG NAM
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét