Chúa Nhật ngày
17/02/2013 -> nhớ ngày 17/2/1979 đã 34 năm cái ngày mình tham gia Ban đại
diện hành chính tiểu khu Ngô Quyền sau khi từ quân ngũ trở về 19/5/1978...hôm
nay ngày 08 tháng giêng năm Quý Tỵ trời khô ráo & ấm hơn mấy ngày, đi bảo
dưỡng xe HONDA 1949 với 230 $ ở 23 Quang Trung
Thư tịch Trung Hoa thừa nhận Hoàng Sa, Trường Sa thuộc Việt Nam
1.
"Ngọn
lửa tình không bao giờ tàn trong những chiếc lò làm bằng tim, bằng máu. Những
lá thư tình chỉ giúp cho những người yêu thương nhau vơi đi phần nào thương nhớ
mà không bao giờ trút cạn được niềm yêu." Napoléon
2.
Giá trị thật sự của con người
phải được xác định theo chiều hướng được tự do và không tùy thuộc bất cứ ai .Albert Einstein
3.
Họa hổ họa bì nan họa cốt, tri nhân tri diện bất
tri tâm VTH-ST
17/02/2013 - 13:22
Phó công an xã bắn người bị còng tay tại trụ sở
Những ngày qua, người dân xã Tắc Vân, TP Cà Mau
(tỉnh Cà Mau) bức xúc việc trung tá Dương Văn Dũng, Phó trưởng Công an
xã Tắc Vân, bắn anh Huỳnh Nhật Quang (30 tuổi, ngụ ấp 2, xã Tắc Vân) bị
thương trong lúc anh bị còng hai tay tại trụ sở công an xã.
- Xe ôtô bị trộm cắp trở về với chủ cũ
- Tẩm xăng vào người, đốt nhà mẹ vợ
- Côn đồ vào tận nhà hành hung, đâm chết người
- Tòa phán quyết Facebook có quyền yêu cầu tên thật
- Cò xuất hiện rợp trời ở Sóc Trăng
Theo trình bày của anh Huỳnh Nhật Quang, khoảng 0 giờ 30 ngày 5.2, anh cùng nhóm bạn đi hát karaoke về đến trước cổng Trường THCS Nguyễn Du (ấp 2, xã Tắc Vân) thì bị lực lượng công an xã gọi lại vì có 2 người trong nhóm không đội mũ bảo hiểm. “Thấy trung tá Dũng là chỗ quen biết, tôi đến xin không giữ xe nhưng ông Dũng không đồng ý. Do đã uống rượu, tôi có lớn tiếng và có hành động quơ tay, quơ chân với lực lượng làm nhiệm vụ nên bị khống chế, còng tay đưa về trụ sở công an xã. Tại đây, ông Dũng dùng súng bắn tôi bị thương ở mang tai, phải nhập viện cấp cứu”, anh Quang nói.
Vết thương do trung tá Dũng bắn anh Quang - Ảnh: người nhà nạn nhân cung cấp
Ngày 16.2, tiếp xúc với phóng viên, ông Lê Thanh Hùng (bảo vệ dân phố
ấp 2, xã Tắc Vân), kể: “Tôi đến hiện trường, thấy anh Quang đang trong
tình trạng say rượu và có lớn tiếng với lực lượng làm nhiệm vụ nên bị
khống chế còng tay đưa về trụ sở công an xã. Về đến trụ sở, anh Quang
được đưa vào phòng với ông Dũng và mấy công an viên. Khi tôi vừa bước ra
ngoài ngồi khoảng vài phút thì nghe tiếng súng nổ nhưng không rõ loại
súng gì. Một công an viên chạy ra ngoài báo là ông Dũng đã bắn anh Quang
bị thương”. Theo lời anh Quang, sau khi bắn anh bị thương, ông Dũng hốt
hoảng vội kêu người chở anh đi cấp cứu trong tình trạng hai tay bị
còng.Một đội viên đội dân phòng xã Tắc Vân còn cho biết: “Ông Dũng là người rất “thích” nổ súng”. “Cách đây hơn 1 tháng, trong lúc hỏi cung một tên trộm vặt, ông Dũng cũng nổ súng. Trước đó, trong lúc rượt đuổi một người vi phạm luật giao thông, ông Dũng cũng móc súng ra bắn. Rồi chuyện một ông chồng đánh vợ, chúng tôi đã khống chế, còng tay định đưa về trụ sở làm việc, ông Dũng cũng lấy súng ra bóp cò”, đội viên dân phòng này nói.
Trao đổi với phóng viên qua điện thoại, ông Dương Văn Dũng thừa nhận có bắn anh Quang, nhưng diễn biến vụ việc ra sao thì “hãy hỏi cấp trên”. Trong khi đó, đại tá Trương Ngọc Danh, Trưởng vông an TP Cà Mau, cho biết: “Theo báo cáo của Công an xã Tắc Vân thì công an nổ súng do anh Quang chống người thi hành công vụ. Chúng tôi đang điều tra xác minh vụ việc, sai đến đâu xử lý đến đó”.
Theo Phương Ân (Thanh Niên)
Đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu thêm 5 năm
Tuổi thọ trung bình và kỳ
vọng sống của người Việt Nam đang tăng. Để đối phó nguy cơ vỡ quỹ lương
hưu, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đã đề xuất tăng tuổi nghỉ hưu
của người lao động có trình độ chuyên môn cao, người làm công tác quản
lý và một số trường hợp đặc biệt thêm 5 năm so với quy định hiện nay.
Trao đổi với Tuổi Trẻ ngày
15.2, bà Trần Thị Thúy Nga - Vụ trưởng Vụ Bảo hiểm xã hội (Bộ Lao động -
Thương binh và Xã hội) - cho biết, đây cũng chỉ là một trong hai phương
án tăng tuổi nghỉ hưu mà cơ quan này đã đề xuất và đang chờ lấy ý kiến
của các bộ, ngành liên quan để sớm trình Chính phủ trong tháng 3.2013.
Ngoài phương án tăng tuổi nghỉ hưu cho
cả nam và nữ thêm 5 năm để áp dụng từ ngày 1.1.2014, Bộ Lao động -
Thương binh và Xã hội cũng đề xuất phương án hai: Tăng tuổi nghỉ hưu của
nữ lao động theo lộ trình.
Theo số liệu của Bảo hiểm xã hội Việt
Nam, tuổi nghỉ hưu thực tế bình quân chung (53,2 tuổi)- thấp hơn nhiều
so với tuổi nghỉ hưu hiện nay, trong đó nam là 55,1 tuổi, nữ là 51,6
tuổi.
Trong khi đó, theo Tổng cục Dân số, tuổi
thọ trung bình và kỳ vọng sống của người Việt Nam đang tăng. Những
nguyên nhân này đã tạo nên áp lực về mất cân đối quỹ hưu trí và tử tuất
trong tương lai gần, đòi hỏi Việt Nam phải có những thay đổi về tuổi
nghỉ hưu.
Theo Tuổi Trẻ
Nhìn lại chiến tranh biên giới 1979
17/02/2013 2:30Đúng vào ngày này 34 năm trước (17.2.1979), Trung Quốc bất ngờ tung hơn 60 vạn quân nổ súng xâm lược Việt Nam trên toàn tuyến biên giới phía bắc, nhưng đã phải rút quân sau hơn một tháng gặp sự kháng cự mãnh liệt của quân và dân ta, chịu nhiều tổn thất nặng nề.
Tuy vậy cuộc chiến tranh xâm lược này cũng mở màn cho cuộc xung đột vũ trang tại biên giới giữa VN và Trung Quốc (TQ) kéo dài suốt 10 năm sau đó. Theo thiếu tướng Lê Văn Cương, nguyên Viện trưởng Viện Chiến lược - Bộ Công an, với độ lùi về thời gian, việc nhìn nhận lại cuộc chiến tranh này là hoàn toàn cần thiết.|
Thiếu tướng Lê Văn Cương |
Để trả lời câu hỏi này có lẽ cần cả một hội thảo khoa học. Tôi chỉ xin lưu ý như sau, vào những năm kỷ niệm chẵn 10, 15... hay gần đây nhất là 30 năm sau cuộc chiến tranh chống TQ xâm lược (2009), báo chí, truyền hình của VN gần như không đưa tin gì về sự kiện này. Đây là một sự thiếu sót lớn trên góc độ Nhà nước. Hơn thế nữa, đó là một sự xúc phạm đến linh hồn của những đồng bào, chiến sĩ đã bỏ mình để bảo vệ Tổ quốc trong cuộc chiến tháng 2.1979 và gần mười năm sau đó. Họ nằm dưới mộ có yên không? Gia đình vợ con bạn bè và những người thân thích của họ sẽ nghĩ gì về chuyện này? Đã có ý kiến cho rằng nhắc đến những chuyện này cũng có nghĩa là kích động chủ nghĩa dân tộc. Tôi có thể khẳng định rằng nói như vậy là ngụy biện.
Trong khi chúng ta im lặng thì những dịp đó chúng tôi đã thống kê hệ thống phát thanh, truyền hình báo chí của TQ tung ra trung bình từ 600-800 tin, bài với những cái tít gần như có nội dung giống nhau về cái mà họ gọi là “cuộc chiến tranh đánh trả tự vệ trước VN”. Có thông tin cho rằng hiện tại có tới trên 90% người dân TQ vẫn quan niệm rằng năm 1979 Quân đội VN đã vượt biên giới sang tấn công TQ và bắt buộc TQ phải tự vệ đánh trả. Từ hàng chục năm nay, hệ thống tuyên truyền của TQ đã nhồi nhét vào đầu người dân TQ rằng cuộc chiến 1979 chỉ là cuộc phản công trước sự xâm lược của VN.
Theo tôi nghĩ, trong tuyên truyền đối nội và đối ngoại, cả ở kênh nhà nước, nhân dân và trên truyền thông, chúng ta phải làm rõ và góp phần làm cho nhân dân thế giới hiểu rõ bản chất của cuộc chiến tranh Việt - Trung 1979. Đồng thời góp phần làm cho hơn 1,3 tỉ người TQ biết được sự thật rằng vào ngày đó hơn 60 vạn quân TQ đã vượt biên giới xâm lược VN. Việc chúng ta im lặng hàng chục năm qua, theo tôi là không đúng. Việc nói ra cũng không liên quan gì chuyện kích động chủ nghĩa dân tộc. Hãy thử so sánh chuyện đó với việc TQ tung ra hàng nghìn bài báo xuyên tạc lịch sử từ hàng chục năm qua.
|
Bộ đội Việt Nam đánh trả quân Trung Quốc xâm lược tại Lạng Sơn năm 1979 |
Theo tôi, khoảng thời gian 34 năm đã là khá đủ cho chúng ta nhận thức lại những vấn đề xung quanh cuộc chiến 1979. Thế nhưng đến giờ phút này tôi có cảm giác không phải lúc nào chúng ta cũng có được sự nhận thức thống nhất, nhất quán từ trên xuống dưới.
Vấn đề thứ nhất, phải xác định rõ về mặt khoa học, cuộc chiến 1979 là cuộc chiến tranh chống xâm lược, bảo vệ Tổ quốc. Đây là vấn đề phải nhận thức rõ từ cấp cao nhất. Sự nhận thức ấy cũng phải được thống nhất trong toàn Đảng, toàn quân và toàn dân. Đây là chuyện không được phép mơ hồ.
Không chỉ nhận thức mà Nhà nước có trách nhiệm đưa câu chuyện này vào sách giáo khoa. Thực tế cho thấy phần lớn học sinh tiểu học, trung học và thậm chí đa số trong 1,4 triệu sinh viên hầu như không biết gì về cuộc chiến tranh này. Nếu để tình trạng này kéo dài, trách nhiệm thuộc về Nhà nước. Chắc chắn chúng ta sẽ không tránh được sự phê phán của thế hệ sau này. Hàng vạn người con ưu tú của chúng ta đã bỏ mình để bảo vệ từng tấc đất biên giới phía bắc của Tổ quốc, tại sao không có một dòng nào nhắc đến họ? Bây giờ đã quá muộn. Nhưng không thể để muộn hơn được. Theo quan điểm của tôi, Nhà nước phải yêu cầu đưa phần này vào lịch sử chống ngoại xâm của dân tộc. Chúng ta không thể mơ hồ được, không thể lờ đi vấn đề lịch sử này được.
|
Bệnh viện huyện Trùng Khánh, Cao Bằng bị quân Trung Quốc tàn phá tháng 2.1979 - Ảnh: Tư liệu |
Thứ hai, trong thế giới hiện đại toàn cầu hóa, các quốc gia đều phụ thuộc lẫn nhau. Không có quốc gia nào hoàn toàn độc lập tuyệt đối. Ngay cả Mỹ nhiều lúc cũng phải nhân nhượng các quốc gia khác. Chúng ta không có quan niệm về độc lập chủ quyền tuyệt đối trong thời đại toàn cầu hóa. Nhưng trong bối cảnh này, phải nhận thức rõ cái gì là trường tồn? Theo tôi có 3 thứ là chủ quyền quốc gia, ý thức dân tộc và lợi ích quốc gia. Ở đây chúng ta phân biệt chủ nghĩa dân tộc vị kỷ, chủ nghĩa dân tộc nước lớn với lòng yêu nước chân chính, ý thức tự tôn tự hào dân tộc. Hai cái đó khác nhau. Người VN có truyền thống yêu nước, có tinh thần chống ngoại xâm bất khuất, đó là điều cần được phát huy trong 92 triệu người VN trong và ngoài nước.
Chủ quyền quốc gia, ý thức dân tộc và lợi ích quốc gia là những cái “dĩ bất biến”, những cái còn lại là “ứng vạn biến”. Những chuyện “16 chữ”, “bốn tốt” trong quan hệ với TQ là “ứng vạn biến”. Bài học từ cuộc chiến chống xâm lược năm 1979 cho thấy nếu không nhận thức được điều này thì rất nguy hiểm.
Thứ ba, trong bối cảnh quốc tế hiện nay, tiêu chí để phân biệt người yêu nước hiện nay là anh có bảo vệ lợi ích quốc gia hay không. Trên thế giới này không có bạn bè vĩnh viễn hay kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích quốc gia mới là vĩnh viễn. Năm nay chúng ta chuẩn bị tổng kết Nghị quyết T.Ư 8 (7.2003) về chiến lược bảo vệ Tổ quốc. Tôi thấy có một quan điểm bây giờ vẫn đúng, đó là: "Những ai chủ trương tôn trọng độc lập, chủ quyền, thiết lập và mở rộng quan hệ hữu nghị và hợp tác bình đẳng, cùng có lợi với Việt Nam đều là đối tác của chúng ta. Bất kể thế lực nào có âm mưu và hành động chống phá mục tiêu của nước ta trong sự nghiệp xây dựng và bảo vệ Tổ quốc đều là đối tượng đấu tranh". Đồng thời, cũng phải có cách nhìn biện chứng về đối tượng và đối tác: trong mỗi đối tượng vẫn có thể có mặt cần tranh thủ, hợp tác; trong một số đối tác, có thể có mặt khác biệt, mâu thuẫn với lợi ích của ta, cần phải đấu tranh.
|
Tù binh Trung Quốc bị bắt tại Cao Bằng |
Tạo ra lòng tin, sự hữu nghị chân thật giữa hai nước là con đường tất yếu nhưng đòi hỏi thời gian lâu dài và từ cả hai phía. Đây không phải là điều có thể hy vọng có được trong vài ba năm tới đây. Lịch sử mách bảo chúng ta muốn giữ được hòa bình, ổn định, giữ được độc lập tự chủ thì điều quan trọng nhất là giữ được lòng dân. Trên dưới một lòng, có được sự đoàn kết dân tộc thì chắc chắn không có kẻ xâm lược nào dám dại dột động đến chúng ta cả. Lịch sử VN đã cho thấy những lần mất nước đều bắt đầu từ việc chính quyền mất dân. Năm 179 trước CN An Dương Vương để mất nước là do mất dân. Một ông vua đứng đầu quốc gia mà tin vào kẻ thù thì chuyện mất nước là không thể tránh khỏi. Năm 1406, nhà Hồ mất nước cũng vì đã mất dân. Đến mức độ nhà Minh truy bắt cha con Hồ Quý Ly thì chính những người trong nước đã chỉ điểm cho quân Minh. Năm 1788 Lê Chiêu Thống sang cầu viện Mãn Thanh đưa 20 vạn quân sang giày xéo quê cha đất tổ cũng là ông vua đã mất dân. Đó là bài học muôn đời để bảo vệ chủ quyền quốc gia.
Ng.Phong
(thực hiện)
(thực hiện)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét