Thứ Bảy, 24 tháng 4, 2010

Chào mừng ngày sinh nhật Vũ Đình Hải 25/4/2010

Sáng nay chủ nhật ngày 25/4/2010 Giang mang giấy báo tin sang gửi lưu ở bên này, trong khi chờ UBKT thị ủy trả lời... Ghi chú: * Ngày 5/4/10 gửi BT thành ủy HN số 058;UBKT TU HN số 059; BTV TU Sơn Tây 060. Ngày 24/4/2010 Giang nhận tại 124 NQ giấy báo tin số 284 viết ngày 16/4/10 Chánh VP Nguyễn Xuân Lưỡng UBKT thành ủy Hà Nội; giao cho UBKT thị ủy Sơn Tây trả lời....nội dung lá đơn trên.
Hôm nay 25-4-1985->25/4/2010 ngày sinh nhật Vũ Đình Hải, chúc con luôn vui khỏe, thành đạt hạnh phúc.
Ra bầm Tư Toán chơi, rẽ qua nhà Loan-Cường vào mạng thư cho Tiến Minh, lấy số VNPT của Loan Cường để tiện liên lạc
hủ Nhật, 25/04/2010, 08:39

Nghìn dặm nối liền

>> Khánh thành cầu dây văng lớn nhất Đông Nam Á

TP - Từ nay, toàn tuyến đường bộ Quốc lộ 1A từ Lạng Sơn đến Cà Mau sẽ không còn cách trở, không còn bến phà nào nữa - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại Lễ khánh thành cầu Cần Thơ, sáng 24-4.

Cầu Cần Thơ ngày khánh thành, 24 - 4

Hiện thực hóa ước mơ

Sự kiện khánh thành cầu Cần Thơ hôm nay là biểu hiện sinh động của tình hữu nghị hợp tác giữa Việt Nam và Nhật Bản.

Trong những năm qua, Chính phủ và nhân dân Nhật Bản đã dành cho Việt Nam những sự giúp đỡ to lớn, trong đó có nguồn vốn vay ODA ưu đãi để giúp Việt Nam xây dựng và phát triển kinh tế, đặc biệt là hệ thống hạ tầng GT-VT.

Thay mặt Chính phủ và nhân dân Việt Nam, tôi xin chân thành cảm ơn Chính phủ và nhân dân Nhật Bản vì sự giúp đỡ thiết thực và quý báu này. - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng

Lễ khánh thành cầu Cần Thơ do Bộ GT - VT và UBND TP Cần Thơ, tỉnh Vĩnh Long phối hợp tổ chức. Dự lễ có Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, Phó Thủ tướng Trương Vĩnh Trọng, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu, nguyên Chủ tịch nước Lê Đức Anh và nhiều vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước.

Phía Nhật Bản có Đại sứ Đặc mệnh toàn quyền Nhật Bản tại Việt Nam Mitsuo Sakaba, Trưởng đại diện Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản và đại diện các đơn vị tư vấn, thi công.

“Cầu Cần Thơ khánh thành đưa vào sử dụng đã hiện thực hóa ước mơ bao đời nay của đồng bào hai bờ sông Hậu, của nhân dân đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL) cũng như nhân dân cả nước” - Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu tại buổi lễ.

Thủ tướng đánh giá, cầu Cần Thơ không chỉ có ý nghĩa to lớn về kinh tế mà còn có ý nghĩa về chính trị, văn hóa, xã hội, quốc phòng và an ninh miền Tây Nam Bộ. Cầu sẽ tăng cường sự giao thương thuận lợi giữa TP Hồ Chí Minh, các tỉnh miền Đông Nam Bộ với các tỉnh ĐBSCL.

Bộ trưởng Bộ GT - VT Hồ Nghĩa Dũng cho biết, cầu Cần Thơ là 1 trong 10 cầu dây văng dài nhất thế giới. Đặc biệt tạo được dáng thanh mảnh, chắc chắn, hiện đại dù khẩu độ nhịp chính 550m (dài nhất Đông Nam Á), nhờ nghiên cứu thiết kế dầm hỗn hợp thép và bê tông, lần đầu tiên áp dụng ở nước ta.

Cầu Cần Thơ giải quyết bài toán phát triển đi đôi với bảo vệ cảnh quan, môi trường, cây cầu và con đường không chỉ hài hòa phong cảnh thiên nhiên mà còn tạo nên điểm nhấn ấn tượng cho cảnh quan khu vực.

Trưởng đại diện Cơ quan hợp tác quốc tế Nhật Bản tại Việt Nam ca ngợi: “Chiếc cầu như một con rồng trắng tuyệt đẹp nhìn xuống dòng sông Mê Kông màu mỡ”.

Bùi ngùi xúc động

Hàng nghìn người dân địa phương đứng hai bên chân cầu từ sáng sớm để chờ đón giờ phút lịch sử: Non sông theo Quốc lộ 1A thiên lý Bắc Nam, chính thức liền một dải.

Đứng trên cây cầu vừa khánh thành, ông Matthew Duly, kỹ sư người Úc thốt lên: “Quá ấn tượng. Tôi từng tự hào tham gia xây dựng cầu Mỹ Thuận, nay được thấy cầu Cần Thơ thật sự choáng ngợp” - Ông Duly nói.

Bên cạnh ông, bà Martina Hess, nhân viên của một dự án Đức tại Cần Thơ nói với PV Tiền Phong: “Tôi tự hỏi làm cách nào họ có thể xây dựng được một công trình đẹp và vĩ đại như thế”.
Trong niềm vui lớn, mọi người không khỏi rưng rưng nhớ về thời điểm đau thương sự cố sập hai nhịp dẫn phía bờ Vĩnh Long sáng sớm ngày 26-9-2007.

Chiều hôm trước lễ khánh thành, ngày 23-4, tại xã Hòa Mỹ (Bình Minh, Vĩnh Long) đã diễn ra lễ dâng hương tại khu tưởng niệm những người tử nạn. Thừa ủy quyền của Thủ tướng Chính phủ, Bộ trưởng Bộ GT-VT Hồ Nghĩa Dũng đặt vòng hoa, Thứ trưởng Bộ GT-VT Ngô Thịnh Đức đọc điếu văn viếng linh hồn các kỹ sư, công nhân đã tử nạn và bày tỏ lòng tri ân sự ngã xuống cho cuộc sống đi lên.

Chiều cùng ngày, Đại sứ Nhật Bản Mitsuo Sakaba cùng đoàn cán bộ của Sứ quán đã đến đặt vòng hoa, thắp hương tưởng niệm các nạn nhân.

Chủ tịch UBND TP Cần Thơ Trần Thanh Mẫn:

Cầu Cần Thơ đã nối phần còn lại của vựa lúa, vựa trái cây và vựa tôm cá ĐBSCL với cả nước, có tác dụng rất quan trọng, cho chúng tôi xích lại gần hơn với cả nước để phát triển mạnh mẽ hơn KT-XH, củng cố an ninh quốc phòng.

Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long Phạm Văn Đấu:

Cầu Cần Thơ sẽ thắt chặt hơn nữa mối quan hệ hợp tác giữa tỉnh Vĩnh Long với Cần Thơ và các tỉnh trong vùng ĐBSCL. Từ cây cầu này, sẽ có thêm niềm tin ĐBSCL đã được chắp cánh, chắc chắn sẽ bay lên đến với tương lai tốt đẹp.

Ngọc Huyền
Ghi
Tại lễ khánh thành, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: “Trong ngày vui hôm nay, chúng ta không khỏi bùi ngùi xúc động tưởng nhớ các kỹ sư, công nhân đã tử nạn trong quá trình xây dựng cầu Cần Thơ”.

Bộ trưởng Hồ Nghĩa Dũng: “Xin gửi lời cảm thông sâu sắc đến thân nhân các gia đình có người bị nạn”. Đại sứ Nhật Bản: “Tôi xin thay mặt nhân dân và Chính phủ Nhật Bản bày tỏ niềm tiếc thương với những người đã khuất và mong rằng, những người bị thương trong sự cố đó phục hồi sức khỏe, hòa nhập tốt với xã hội”.

Đại diện đơn vị tư vấn và thầu thi công Nhật Bản: “Tôi xin bày tỏ niềm tiếc thương với những nạn nhân đã thiệt mạng và xin gửi lời chia buồn sâu sắc với gia quyến những người bị nạn”.

Chủ tịch một tập đoàn trong liên doanh thi công, người Nhật Bản, đã tặng món quà xây dựng trường mầm non và tiểu học ở xã Mỹ Hòa “để tỏ lòng biết ơn với sự hy sinh của bà con Mỹ Hòa”.

Bên chân cầu, chị Nguyễn Ngọc Sang, vợ của anh Nguyễn Văn Tiếp, một nạn nhân trong vụ sập cầu, rưng rưng nước mắt: “Mỗi khi có dịp đến gần cầu, tôi nhìn lên cây cầu mới cao và đẹp, lòng cũng phần nào khuây khỏa khi nghĩ trong đó có phần đóng góp của chồng tôi. Tôi như được gặp lại chồng tôi”.

Lưu luyến chia tay bến phà

Khi chính thức thông xe cầu Cần Thơ, cũng chính thức chấm dứt vai trò lịch sử của bến phà Hậu Giang, sau ngót trăm năm tồn tại nối hai bờ sông Hậu.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: Trăm năm qua, phà Hậu Giang đã cần mẫn đưa đón biết bao triệu lượt người qua hai bờ, đến hôm nay những chuyến phà cuối cùng đã hoàn thành, chấm dứt vai trò lịch sử vẻ vang.

Thủ tướng đánh giá cao, biểu dương sự cống hiến của các thế hệ tài công, thủy thủ, cán bộ và công nhân viên qua các thời kỳ của bến phà, đặc biệt ghi nhận sự nỗ lực phấn đấu trưởng thành trong khó khăn từ sau ngày giải phóng.

Sau khi cắt băng khánh thành cầu Cần Thơ, đoàn xe của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chạy qua cầu Cần Thơ, về tỉnh Bến Tre để làm lễ khánh thành và thông xe cầu Hàm Luông.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng phát lệnh kết thúc nhiệm vụ cụm phà Hậu Giang

Chiều 24-4, Thủ tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng cùng nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu đến thăm hỏi và trao Huân chương Lao động hạng Nhì do Chủ tịch nước trao tặng cho cán bộ nhân viên cụm phà Hậu Giang.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, nguyên Tổng Bí thư Lê Khả Phiêu và lãnh đạo các bộ ngành trên chuyến phà cuối cùng

Đúng 17giờ 30, Thủ tướng và nguyên Tổng Bí thư cùng ấn hồi còi tượng trưng thông xe tuyến đường bộ dọc đất nước, đồng nghĩa với việc cụm phà Hậu Giang chính thức ngừng hoạt động.

Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng và các vị lãnh đạo Đảng, Nhà nước cắt băng khánh thành cầu Cần Thơ - Ảnh: Sáu Nghệ

Sáu Nghệ - Kiến Giang - Phạm Anh

Chủ Nhật, 25/04/2010 - 8:59 AM
“Rất khó sáp nhập lương tối thiểu vào năm 2012”
Mới đây, Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội đã dự kiến xây dựng đề án cải cách tiền lương, trong đó đề cập tới việc phải sáp nhập lương tối thiểu giữa các loại hình doanh nghiệp vào năm 2012, để phù hợp xu thế hội nhập với khu vực và quốc tế.
Nhiều nước trên thế giới hiện nay không còn quan tâm đến vấn đề lương tối thiểu, vì tiền lương là do thị trường lao động điều tiết

Tuy nhiên, theo bà Tống Thị Minh, Vụ trưởng Vụ Lao động - Tiền lương (Bộ Lao động - Thương binh và Xã hội), đây không phải là việc dễ dàng, vì khoảng cách chênh lệch lương tối thiểu giữa các vùng hiện quá xa, có nơi đến 30%.

Chưa đến 5% doanh nghiệp trả lương dưới mức tối thiểu

Thưa bà, thời gian gần đây, nhiều ý kiến đánh giá mức lương tối thiểu của Việt Nam hiện nay quá thấp, chỉ đáp ứng được 60 - 65% nhu cầu tối thiểu, quan điểm của bà thế nào?

Tôi không phủ nhận mức lương tối thiểu của chúng ta hiện nay thấp, tuy nhiên để so sánh với một số nước trên thế giới thì sẽ không chuẩn. Với lương tối thiểu, chúng ta cần phải định nghĩa rõ, lương tối thiểu để làm gì?

Thực tế, lương tối thiểu là cái cận dưới, là “lưới đỡ” cho nhóm lao động nghèo, yếu thế, chứ hiện nay rất ít doanh nghiệp trả lương theo mức lương tối thiểu. Theo điều tra của chúng tôi, hiện chỉ có chưa đến 5% doanh nghiệp trả lương dưới mức tối thiểu, hơn 95% doanh nghiệp trả lương theo năng suất lao động.

Hiện có không ít doanh nghiệp có vốn đầu tư nước ngoài đang bám vào lương tối thiểu để trả cho người lao động...?

Đúng là hiện nay nhiều doanh nghiệp FDI đang bám vào lương tối thiểu để trả công cho người lao động, bởi vậy trong quy định chúng tôi đã bắt buộc doanh nghiệp phải trả cho người lao động đã qua đào tạo mức lương cao hơn lương tối thiểu ít nhất 7%.

Tuy nhiên, nếu đổ tại lương tối thiểu thấp là không đúng, bởi như đã nói, nó chỉ là "lưới đỡ" cho lao động yếu thế. Còn mức thu nhập cụ thể thì phải do người lao động và chủ sử dụng thỏa thuận với nhau.

Ở nước ta hiện nay người lao động rất khó mặc cả với chủ sử dụng về vấn đề lương thưởng vì trình độ của người lao động thấp, năng suất lao động tăng quá chậm, chỉ khoảng 0,4%/năm... khiến mức lương thị trường khó có thể tăng nhanh được. Đó là còn chưa nói tới chuyện đại diện của người lao động chưa đủ mạnh để hỗ trợ họ đàm phán lương.

Nhiều nước trên thế giới không quan tâm đến vấn đề lương tối thiểu vì tiền lương là do thị trường lao động điều tiết. Ví dụ tại Mỹ, hơn 30 năm nay họ không điều chỉnh lương tối thiểu vì bản thân năng lực thỏa thuận của người lao động rất tốt, người ta thậm chí còn không cần đến công đoàn.

Hàng chục chính sách đang bám vào lương tối thiểu

Thưa bà, việc chia lương tối thiểu thành 4 vùng và hai loại hình doanh nghiệp như hiện nay có tạo ra sự bất bình đẳng đối với đời sống của người lao động và cạnh tranh thu hút nhân lực trong các doanh nghiệp?

Chúng tôi đang thực hiện lộ trình sáp nhập lương tối thiểu tới năm 2012 giữa các loại hình doanh nghiệp. Tuy nhiên cũng có nhiều vấn đề khiến việc sáp nhập khó có thể diễn ra như mong muốn.

Có thể, tới năm 2012, mức lương tối thiểu tại vùng 1 của hai loại hình doanh nghiệp là trong nước và FDI sẽ sáp nhập được, nhưng những vùng khác thì rất khó khăn.

Lý do ở đây là, ở những vùng khác khoảng cách giữa hai loại hình doanh nghiệp khoảng 10 - 15% thì dễ sáp nhập nhưng ở vùng 4, hiện thời khoảng cách lương tối thiểu giữa hai loại hình doanh nghiệp là 30%.

Đây là khoảng cách quá xa, nếu tăng lương tối thiểu khu vực trong nước lên cao quá để có cùng lương tối thiểu với khu vực FDI thì các doanh nghiệp trong nước sẽ khó thực hiện được.

Ở nước ta hiện có hơn 90% doanh nghiệp là vừa và nhỏ, tăng một đồng lương đối với những doanh nghiệp này không hề đơn giản chút nào.

Như vậy, để sáp nhập mức lương tối thiểu giữa các loại hình doanh nghiệp vào năm 2012 là điều không thể thực hiện?

Chúng tôi có đề xuất tới việc đó nhưng cũng đang phải cân nhắc. Bởi hiện tại lương tối thiểu vùng 4 đang gắn với lương tối thiểu chung. Đây cũng là căn cứ để chi trả nhiều loại phụ cấp ở nước ta.

Hiện tại có hàng chục chính sách đang bám vào lương tối thiểu, từ chính sách bảo hiểm xã hội, trợ cấp người có công, trợ cấp xã hội... đều bám vào lương tối thiểu, bởi vậy khi lương tối thiểu tăng một đồng thì ngân sách Nhà nước sẽ phải chi trả nhiều nên phải tính kỹ.

Trong thời gian tới chúng tôi muốn tách lương tối thiểu công chức ra thành hệ thống riêng, không đi cùng lương tối thiểu vùng như hiện nay nữa, nhưng việc này mới là đề xuất chưa được chấp nhận.

Tuy nhiên, tôi cho rằng không nên quá coi nặng vấn đề lương tối thiểu mà quan trọng hơn là cơ chế thỏa thuận giữa chủ sử dụng và người lao động như thế nào. Tăng lương cũng phải tính đến khả năng của doanh nghiệp.

Ví dụ, ở khu vực FDI nhiều doanh nghiệp đã báo cáo lỗ trong nhiều năm liền, thuế còn không thu được thì khó có chuyện tăng lương cho người lao động. Thực tế hàng năm, lương của lao động chỉ tăng rất ít, nếu cộng trượt giá vào thì coi như chẳng tăng gì cả.

Vì thế, vấn đề cải cách tiền lương hay tăng lương phải đặt trong tổng thể chiến lược nguồn nhân lực, kể cả chính sách dân số, thể lực người Việt tạo nên năng suất lao động.

Theo Vũ Quỳnh
VnEconomy
Giấy phép hoạt động báo điện tử Dân trí trên Internet số 1050/GP - BTTTT Hà Nội, ngày 15-07-2008.
Tòa soạn: Nhà 5, số 2 Giảng Võ, Quận Đống Đa, Hà Nội
Điện thoại: 04-736-6491.Fax: 04-736-6490
Email: info@dantri.com.vn. Website: http://www.dantri.com.vn
25/04/2010 - 12:04 AM
Vị thẩm phán và bà cụ nghèo

Với nhiều người, 50 triệu đồng có lẽ không lớn. Nhưng với bà cụ ấy, đó là cả một gia sản. Để có nó trả nợ, chắc chắn bà sẽ phải bán đi căn nhà ọp ẹp duy nhất rồi ra đường ở.

Vì vậy, không khó hiểu khi thấy bà rơm rớm nước mắt, hết lời cảm ơn vị thẩm phán đã vạch trần được sự gian dối của người hàng xóm tham lam…

Năm đó, ông được chánh án phân công giải quyết một vụ đòi nợ khá lạ. Anh N. lặn lội từ một vùng sâu của tỉnh Dăk Lăk đến tòa nộp đơn khởi kiện một bà cụ có tuổi đời gần 70 ở phường Tân Tạo (quận Bình Tân, TP.HCM).

Một vụ kiện, hai câu chuyện

Trong đơn kiện, anh N. viết rằng hai năm trước vì tình cảm xóm giềng thân thiết, anh có cho bà cụ mượn 50 triệu đồng không tính lãi. Nay bà cụ không chịu trả nên anh nhờ tòa giúp. Kèm đơn kiện, anh nộp chứng cứ là một giấy mượn nợ bằng khoảng 1/4 trang giấy ghi tên bà cụ mượn của anh… “5.000.000 ngàn đồng (viết bằng chữ là năm mươi triệu ngàn đồng)”.

Nhận hồ sơ, vị thẩm phán thấy tội nghiệp cho anh N., vì lòng tốt mà giờ phải lặn lội đường xa đòi tiền. Ông mời bà cụ bị đơn đến làm việc nhưng lần đầu gửi giấy triệu tập, bà không đến. Triệu tập lần hai, bà cụ mới đến, rụt rè bước vào phòng làm việc của ông trong bộ đồ nhàu nát.

Khi nghe ông cho biết sự việc, gương mặt bà trĩu nặng. Hơi thở nặng nhọc, bà kể có mượn của anh N. bảy chỉ vàng để lo chữa bệnh cho người nhà với lãi suất 5%-7%. Tới lúc phải trả, bà không có khả năng nên anh viết giấy nợ bảo bà ký. Anh tính cả lãi lẫn vốn thành 5 triệu đồng, khoảng chín chỉ vàng lúc đó. Mang thân phận con nợ, lại mới học hết lớp 2, anh đưa giấy gì thì bà chỉ biết ký giấy đó.

Như vậy đã có mâu thuẫn trong lời khai giữa hai bên. Nguyên đơn đòi 50 triệu đồng, bị đơn nói chỉ nợ 5 triệu đồng, còn tờ giấy nợ thì ghi số tiền khác hẳn. Số tiền bằng số ghi trong giấy nợ là 5.000.000 ngàn đồng tức 5 tỉ đồng, còn số tiền viết bằng chữ là năm mươi triệu ngàn đồng tức 50 tỉ đồng!

Qua nhiều lần đối chất, hai bên vẫn giữ nguyên lời khai ban đầu. Hỏi vì sao anh N. lại ghi giấy nợ với những con số khổng lồ như vậy thì anh bảo mình mới chỉ học hết lớp 8 nên ghi không chính xác.

Rồi trong một lần hòa giải giữa hai bên, bà cụ bất ngờ nói với anh N.: “Nếu thực sự cậu cho tôi mượn 50 triệu đồng, cậu hãy quay lại nhìn thẳng vào tôi mà nói chuyện”. Anh N. lúng túng, mặt đỏ lên, lẩn ánh mắt về hướng khác.

Trong lòng vị thẩm phán bắt đầu dấy lên một sự hoài nghi: Cớ gì một người tốt bụng cho hàng xóm mượn tiền không tính lãi, nay lại lúng túng không dám nhìn thẳng con nợ? Niềm tin nội tâm của ông nghiêng về phía câu chuyện bà cụ kể. Nhưng điều quan trọng là phải chứng minh được niềm tin đó là đúng đắn.

Lộ dần sự gian dối

Qua nhiều lần hòa giải bất thành, vị thẩm phán lên lịch xét xử. Trước tòa, ông lần lượt đặt ra các câu hỏi với anh N.: “Tiền đâu anh có mà cho bà cụ vay 50 triệu đồng?”. Anh N. rành rọt: “Tiền đó tôi đi gom mượn từ anh chị em ruột mới đủ để cho bà cụ mượn”. Ông tiếp: “Vậy anh và bà cụ có mối quan hệ như thế nào?”. Anh N.: “Dạ, chỉ là hàng xóm”.

Vị thẩm phán đẩy cặp kính dày lên, gặng hỏi: “Vì sao bà cụ chỉ là một hàng xóm mà anh lại nhiệt tình đến thế, gom số tiền không nhỏ từ anh em cho bà cụ mượn không lãi?”. Anh N. bắt đầu ấm ớ, không trả lời được.

Vị thẩm phán dồn tiếp: “Anh cho bà cụ vay tiền ở đâu?”. Anh N. lấy lại bình tĩnh, đáp rằng bà cụ đến nhà anh tận trong rẫy ở Dăk Lăk vay tiền. Vị thẩm phán nhỏ nhẹ: “Hôm đó, bà cụ lớn tuổi này đi một mình đến lấy số tiền lớn là 50 triệu đồng trong khi hai bên đường đi chỉ là núi rừng vắng vẻ à?”. Anh N. được nước khẳng định đúng vậy.

Trước sự đắc ý của anh, vị thẩm phán yêu cầu anh tả lại lúc bà cụ đến vay tiền mặc quần áo, đi giày dép, mang túi xách gì... Anh N. liền lớn giọng kể lại thật chi tiết cho mọi người trong phiên xử nghe. Vị thẩm phán gật gù ra chiều tin tưởng rồi bất ngờ hỏi: “Người chú đi cùng anh đến tòa sáng nay mặc áo sơ mi màu gì, gọng kính màu gì?”. Anh N. giật mình ú ớ, không thể trả lời.

Vị thẩm phán truy: “Một người hai năm trước đến nhà anh mượn tiền, anh có thể nhớ mà tả lại tỉ mỉ như vậy, sao chú anh đi cùng anh mới hồi sáng đến giờ anh lại quên?”. Không đi vào câu hỏi, anh N. cãi cố: “Chỉ có một sự thật là tôi bị quỵt nợ 50 triệu đồng” và phủ nhận chuyện mình cho vay lãi suất cao.

Đến đây, vị thẩm phán càng thấy niềm tin nội tâm của mình có cơ sở. Tuy nhiên, ông vẫn cho tạm hoãn phiên xử để xác minh thêm một số chi tiết khác.

Công lý không thể bị lừa

Hơn một tháng sau, phiên xử được mở lại. Trước tòa, anh N. hùng hổ nói vị thẩm phán “cố tình kéo dài vụ kiện trong khi sự việc đã quá rõ” bởi anh đã có giấy nợ chứng minh. Trong khi đó, bà cụ lại xuất trình cho tòa giấy nợ của rất nhiều người trong xóm mượn tiền của anh N. với lãi suất cao.

Lúc này, anh N. không còn đường chối rằng mình không phải là kẻ cho vay chuyên nghiệp tại địa phương. Thấy bất lợi, anh từ chối các câu hỏi của tòa với điệp khúc “Không hiểu rõ câu hỏi”. Vị thẩm phán trấn an anh và hỏi lại: “Giấy nợ ai lập?”. Anh N. xác nhận mình là người lập, nhận mình viết sai số tiền trên giấy nợ nhưng vẫn khẳng định khoản nợ 50 triệu đồng.

Một hội thẩm thắc mắc: “Anh biết mình viết sai, sao không điều chỉnh lại cho đúng bằng cách lập tờ giấy nợ khác?”. Anh N. nói sau đó không có dịp gặp lại bà cụ. Tòa: “Sao trước đây anh khai trước khi đi kiện, anh từng đi đến nhà bà cụ để đòi nợ mấy lần?”. Anh N. ngớ người, lúng túng rồi chống chế: “Lần nào lặn lội đi đòi nợ cũng để quên giấy nợ ở nhà”.

Cả hội đồng xét xử đều nhất trí thấy rằng anh N. đã có sự gian dối. Qua các chứng cứ và diễn tiến tại phiên xử, tòa xét thấy không đủ cơ sở chấp nhận việc khởi kiện của anh N. Đồng thời, tòa ghi nhận việc bà cụ thừa nhận có mượn của anh N. 5 triệu đồng và sẽ trả số tiền này.

Phiên tòa kết thúc, bà cụ ấy đã vui mừng khôn xiết. Bà rơm rớm nước mắt, không ngớt lời cảm ơn vị thẩm phán. Nhờ ông, bà đã không phải bán căn nhà ọp ẹp duy nhất trong hẻm nhỏ tối tăm, đưa cả nhà ra đường ở để trả nợ.

HOÀNG YẾN

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét