Thứ Sáu, 19 tháng 2, 2010

CHỢ NGHỆ @

Hôm nay thứ bảy 20/2/2010, ngày mùng bảy tết CANH DẦN, như thường lệ mấy vòng thành cổ, trở về còn sớm tiếp tục nghỉ ngơi, nghe radio. tối qua ăn canh cải đi giải nhiều, nghe VTV1 có cảm xúc về chợ Nghệ, kinh nhiệm mình chỉ cần nhớ tứ đầu và ra 11 PĐC sớm để tiếp tục công việc của đêm trước còn nợ do không có CHUỘT VI TÍNH, bầm tiếp tục nằm nghỉ chống rét trên giường với túi nước nóng, sáng nay ngài ăn BCR và uống trà nóng. Ngoài 05 PĐC Phương mở hàng ngày thứ hai đông khách, mình nhận 1` cặp lồng đầy, song cũng nhiều nước + 1 thìa lẫn vào phở cho MIC, hôm nay nó đã chén ngon hơn hôm qua, tối chỗ thừa mình gói cho con nhà Hải Hà, mình chuyển sang NIC st52tanhong nhận tín hiệu của năm mới CANH DẦN.
Như KTTV dự báo trời HN mà cụ thể là Sơn Tây đã hửng nắng và ấm lên so với những ngày qua(từ hai chín tháng chạp Kỷ Sửu), cám ơn trời đất về ấm nóng đầu năm này...

CHỢ NGHỆ @



Ai qua thị xã Sơn Tây
Mời thăm tòa chợ, nhà xây bốn tầng
ĐẬU xe, rộng dãi hầm ngầm
Kinh doanh ngàn hộ, phía trong tòa nhà
Thăng Long – Hà Nội chúng ta
Vào năm ngàn tuổi, chợ nhà khai trương
Kính mời quý khách bốn phương
Chợ Nghệ-Thành cổ-quê hương XỨ ĐOÀI...



* Viết hồi 7:33 PM ngày 7/1/CD tức 20/2/2010 tại 11 PĐC cảm xúc nhân nghe buổi phóng sự VOI BUÔN Đôn của VTV1 lúc 23:00 ngày hôm trước; tg Vũ Tản Hồng

20/02/2010 - 05:36 AM
Đề nghị tước quân tịch thượng sĩ công an giúp “chạy án”
(PL)- Chiều 19-2, trao đổi với phóng viên, Thượng tá Nguyễn Thành Nghiệm, Trưởng Công an quận Thủ Đức (TP.HCM) cho biết: Lãnh đạo Công an quận Thủ Đức đã đề nghị lãnh đạo Công an TP.HCM tước quân tịch điều tra viên NTA.
• Phát hiện vụ “chạy án” giá 60 triệu đồng
Thượng sĩ NTA của Công an quận Thủ Đức, TP.HCM và hai kiểm sát viên cùng cấp thụ lý một vụ trộm đã ra giá 60 triệu đồng và hứa giúp đương sự “chạy án”. Được biết, Công an quận Thủ Đức cũng đã quyết định đình chỉ công tác Thượng sĩ A.
Về sai phạm của hai kiểm sát viên, chiều cùng ngày chúng tôi đã liên hệ bà Võ Thị Kim Hồng, Viện trưởng VKSND TP.HCM, để nắm thông tin. Bà Hồng cho biết do VKSND quận Thủ Đức chưa báo cáo sự việc nên bà chưa nắm rõ thông tin, chưa thể trả lời được.
Báo Pháp Luật TP.HCM ngày 19-2 đã thông tin về vụ “chạy án” cho Mạc Văn Tuấn - bị bắt quả tang có hành vi trộm cắp. Thượng sĩ NTA đã “làm việc” với vợ Tuấn và ra giá 60 triệu đồng, hứa sẽ giúp Tuấn tại ngoại và không bị xử lý hình sự. A. đã nhận trước 30 triệu đồng và ghi giấy biên nhận. Từ thông tin tố cáo, Văn phòng Ban Chỉ đạo Trung ương về phòng, chống tham nhũng đã yêu cầu cơ quan chức năng vào cuộc làm rõ. Chiều 7-2, Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về trật tự xã hội - Bộ Công an phía Nam đã mời người tố cáo, các đương sự có liên quan đến làm việc. A cùng hai kiểm sát viên T. và P. khai đã chia nhau 30 triệu đồng nói trên.
Chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin diễn biến vụ việc đến bạn đọc.
TRUNG DUNG
20/02/2010 - 01:08 AM
Bắt cướp trên sông gây chết người
Truy đuổi rồi làm chìm xuồng khiến một người chết: Tội giết người hay vô ý làm chết người?

Tòa Phúc thẩm TAND Tối cao tại TP.HCM vừa hoãn xử vụ Phan Văn Oanh vô ý làm chết người do gia đình người bị hại xin hoãn để mời luật sư. Vụ án gây tranh cãi về tội danh từ năm 2007 đến nay.
Bắt cướp quá tay
Theo hồ sơ, tối 19-4-2007, sau khi uống rượu, anh Dương Ngọc Văn, cán bộ Ban quản lý rừng phòng hộ Năm Căn (Cà Mau), cùng bạn lấy xuồng đi uống cà phê. Trên đường đi cả nhóm gặp ghe chở hàng của anh Hồng. Ngờ ghe này chở lâm sản trái phép, anh Văn ra hiệu dừng lại kiểm tra. Do anh Văn không mặc trang phục của kiểm lâm nên anh Hồng nghi ngờ là cướp, bèn gọi điện thoại cho người nhà và công an xã đến hỗ trợ.
Nghe tin báo, nhiều người đã chạy đến cứu, trong đó có anh Oanh, anh ruột của anh Hồng. Lúc này, anh Văn nhìn thấy nhiều ghe vừa chạy ra vừa la "Cướp, cướp!" nên đã lái xuồng chạy vào bờ. Sợ anh Văn chạy trốn nên anh Oanh rượt theo. Không may, do tốc độ ghe chạy quá nhanh nên hai bên đã tông vào nhau khiến mọi người rơi xuống nước. Những ghe còn lại chạy đến cứu người nhưng cuối cùng không cứu được anh Văn.
Tội giết người
Giám định pháp y tháng 4-2007 kết luận anh Văn chết do ngạt nước, cơ thể không có thương tích. Từ kết quả này, VKS tỉnh Cà Mau đã truy tố Oanh về tội vô ý làm chết người.
Tại phiên xử sơ thẩm tháng 10-2009 ở TAND tỉnh Cà Mau, phần tranh luận về tội danh của Oanh diễn ra rất căng thẳng. Bị cáo thừa nhận ghe mình đâm phải xuồng nạn nhân gây nên cái chết thương tâm. Nhưng bị cáo cho rằng chỉ có ý đuổi theo chặn đầu để bắt cướp chứ không định giết ai cả. Cái chết của nạn nhân là ngoài ý muốn của bị cáo.
Tuy nhiên, phía gia đình người bị hại thì khẳng định hành vi của Oanh là cố ý giết người. Bị cáo dùng ghe có trọng tải lớn đâm vào xuồng nhỏ đến hai lần. Oanh hoàn toàn ý thức được việc làm này là nguy hiểm đến tính mạng người khác nên phải xử về tội giết người mới chính xác.
Chỉ là vô ý
HĐXX nhận định bị cáo hai lần dùng ghe chạy chặn đầu xuồng của nạn nhân chứ không phải cố ý đâm vào. Lần thứ nhất, ghe của Oanh đuổi theo chạy qua mặt chứ không đâm xuồng. Lần thứ hai, Oanh điều khiển ghe quay lại đuổi theo chặn đầu thì đụng vào mũi làm xuồng bị chìm. Vì thế bị cáo không có ý định tước đoạt mạng sống của nạn nhân. Oanh chỉ mong muốn bằng cách nào đó bắt được cướp. Việc bị cáo gây ra cái chết cho nạn nhân là ngoài ý muốn. HĐXX đồng ý với nhận định của Viện là Oanh phạm tội vô ý làm chết người.
Mặt khác, theo HĐXX, trong vụ án này, nạn nhân và những người đi cùng cũng có lỗi. Tuy là cán bộ Ban quản lý rừng phòng hộ Năm Căn và Vườn Quốc gia Mũi Cà Mau nhưng lúc xảy ra vụ án những người này không phải là người đang thực hiện công vụ. Họ đã thực hiện việc kiểm tra, kiểm soát không đúng quy định, tạo sự nghi ngờ đối với người khác và dẫn đến hậu quả đáng tiếc.
Từ nhận định trên, cuối cùng TAND tỉnh Cà Mau đã tuyên phạt bị cáo hai năm tù treo về tội vô ý làm chết người và bồi thường cho gia đình nạn nhân hơn 67 triệu đồng.
Tuy nhiên ngay sau đó, gia đình người bị hại đã kháng cáo, cho rằng bị cáo phạm tội giết người chứ không phải là vô ý làm chết người như cấp sơ thẩm đã xử.
Tội giết người mới chính xác
Vụ án này bị cáo phạm tội giết người. Bởi xét về mặt chủ quan đây là lỗi cố ý trực tiếp. Hành vi của bị cáo là cố ý và gây ra hậu quả chết người. Về mặt khách quan, vụ án xảy ra vào lúc trời tối, buộc bị cáo phải biết hành vi dùng ghe trọng tải lớn đâm vào xuồng nhỏ là rất nguy hiểm. Điều đó có thể làm thủng, chìm xuồng trong đêm và gây ra chết người. Trên thực tế hậu quả vụ án này là đã có người chết. Vì thế không thể cho rằng bị cáo này phạm tội vô ý làm chết người.
Một kiểm sát viên cao cấp Viện Phúc thẩm III


Chuyện truy nã một nữ tội phạm qua lời kể của trinh sát
Trong cái rét cắt da cắt thịt, suốt một tháng rưỡi, trung tá Lê Văn Dũng ròng rã đi lại trong quãng đường 70km để chăm sóc, dạy dỗ đứa con trai bị tai nạn của một nữ nghi phạm đang trốn lệnh truy nã.
Nhận nhiệm vụ về xã Tri Thủy, cách Hà Nội 70 km, xác định thông tin về Hoàng Thị Oanh (sinh 1971) bị truy nã một năm về tội gá bạc, trung tá Lê Văn Dũng, Đội phó Đội bắt truy nã Công an thành phố Hà Nội phóng xe máy lên đường trong giá rét.
Dừng xe trước nhà Oanh, anh Dũng chợt thấy lòng chùng xuống. Đó là một túp lều rách, đồ đạc chẳng có gì đáng giá, cửa cũng không. Cũng vì vậy, các con bạc tưởng là nhà hoang kéo nhau vào tổ chức đánh bạc. Khi Oanh đi làm thuê ở lò mổ về, những kẻ tổ chức giúi cho Oanh ít tiền để Oanh làm ngơ. Tiền vào tay người đàn bà như “gió vào nhà trống”, bởi chị ta phải lo sinh nhai cho bốn miệng ăn trong nhà. Khi sới bạc bị triệt phá, lo sợ, Oanh bỏ trốn và bị Công an huyện Phú Xuyên truy nã về tội gá bạc.
Cúi lom khom bước vào căn nhà ấy, anh Dũng gặp đứa con trai thứ 2 của Oanh đang nằm bất động trên giường bệnh. Nó vừa bị tai nạn giao thông rất nặng. Nhà không có tiền nên sau khi cấp cứu, biết con qua cơn hiểm nghèo, bố nó vội xin ra viện vì sợ không lo được viện phí.
Vì cuộc sống, chồng Oanh vẫn phải đi làm thuê ở lò mổ, đứa con đầu chạy ra chạy vào coi đứa em nằm bất động. Ngồi nói chuyện với thằng bé, nhắc đến mẹ nó, anh Dũng thấy mắt nó ươn ướt. Nó bảo mẹ nó rất yêu anh em nó nhưng không hiểu sao biết nó bị tai nạn mẹ vẫn không về. Đến quá trưa thì chồng Oanh đi làm về. Người đàn ông lam lũ tất tả với cân gạo, nắm rau lo bữa trưa cho cả nhà. Nhìn mâm cơm chỉ có bát canh suông với lưng niêu cơm, thằng anh bị ốm được ưu tiên bát cháo, anh Dũng thấy cay cay sống mũi.
Trong lúc đợi ba bố con ăn cơm, anh Dũng phóng xe ra thị trấn mua một túi quà to cho hai anh em, trong đó có mấy hộp sữa, cân đường cho thằng em bị tai nạn. Rồi anh Dũng gọi chồng Oanh ra ngoài sân ngồi nói chuyện. Câu chuyện của hai người đàn ông xoay quanh việc trốn truy nã của Oanh. Anh Dũng thuyết phục chồng Oanh vận động vợ về đầu thú để hưởng khoan hồng của pháp luật. Buổi đầu tiên, người đàn ông ấy chỉ cúi đầu không nói...
Mấy ngày sau, anh Dũng lại phóng xe lên Phú Xuyên thăm gia đình Oanh. Cậu con trai thứ của Oanh đã nhúc nhắc ngồi dậy được, nó reo lên thích thú khi thấy chú Dũng đến chơi. Xoa đầu nó, anh Dũng cũng thấy lòng rưng rưng như người trong gia đình. Anh và chồng Oanh lại ra cái sân con trước nhà nói chuyện. Lần này, người đàn ông ấy đã cởi mở hơn... Đến hơn một tháng sau, gia đình Oanh đã coi anh Dũng như người nhà. Bố mẹ Oanh cũng đã gặp Dũng và xin giao con gái cho anh, mong anh tạo điều kiện cho Oanh về đầu thú.
Khi đó, trong một cửa hàng cơm bình dân tại khu chợ tạm của Hà Nội có một người phụ nữ rửa bát thuê khá kỳ lạ. Chị ta làm việc rất chăm chỉ, được lòng bà chủ nhưng rất kiệm lời. Đặc biệt, dù đông hay hè, trên khuôn mặt của người phụ nữ này lúc nào cũng bịt khẩu trang. Đó chính là Hoàng Thị Oanh.
Nhà chủ cho những người làm thuê ở trọ, nhưng vì phải có đăng ký tạm trú tạm vắng nên Oanh sợ, xin ra ngoài ở. Ở thuê mỗi nơi trọ vài ngày rồi lại đi, có đêm, hết tiền, sợ công an phát hiện, Oanh ngồi co ro ngủ ở nhà chờ của bến tàu, bến xe. Cay cực bao nhiêu Oanh cũng chịu được, bởi người phụ nữ này từ khi sinh ra đã vất vả, lam lũ. Nhưng khổ nhất là nỗi nhớ chồng, thương con. Nhiều đêm, Oanh nằm khóc thút thít, giận mình ham mấy đồng tiền mà bây giờ phải sống cảnh trốn chạy lay lắt, không được ở bên chồng con.

Thi thoảng, Oanh vẫn lén lút liên lạc qua người quen về nhà. Mấy hôm nay, biết tin con trai bị tai nạn giao thông nặng, chị ta đứng ngồi không yên, người như mất hồn, làm vỡ bát vỡ đĩa khiến bà chủ ngạc nhiên. Thương con nhưng cảnh trốn truy nã, Oanh không thể về chăm sóc con. Có đêm, Oanh ngồi bó gối nhìn mông lung vào màn đêm. Trời rét thế này, chắc thằng bé đau lắm. Nước mắt người mẹ lã chã rơi... Lần tiếp theo khi liên lạc về hỏi thăm tình hình của con, Oanh được chồng thông báo có chú công an tên là Dũng đến vận động ra đầu thú. Oanh nửa tin, nửa ngờ, sợ mình bị dụ để bắt đi tù luôn.
Mấy lần liên tiếp, chồng Oanh vẫn kể cho Oanh về chú Dũng rất tốt với gia đình, cho quà bọn trẻ, chú nói rằng nếu tiếp tục trốn thì cũng sẽ bị bắt, con đường tốt nhất cho Oanh là về đầu thú để hưởng khoan hồng của pháp luật. Mấy ngày trời Oanh suy nghĩ về việc đầu thú. Mọi người trong gia đình đều tin vào chú công an thì có lẽ đó là người tốt. Có lẽ chú ấy nói đúng, chứ cứ trốn chui lủi thế này Oanh thấy khổ quá...
Đầu tháng Chạp, tính từ ngày đầu anh Dũng đến nhà Oanh đã tròn tháng rưỡi. Trời lạnh thấu da, vậy mà anh cứ như con thoi phóng xe máy từ trụ sở làm việc đến nhà Oanh, vừa để vận động gia đình, vừa để thăm và hướng dẫn cho đứa con trai bắt đầu tập đi lại sau những ngày nằm bất động. Gia đình đã coi anh như người trong nhà. Oanh cũng đã một lần chủ động liên lạc và gặp anh tại Hà Nội. Nhưng chị ta xin thu xếp xong việc gia đình sẽ ra đầu thú. Bắt Oanh thì dễ, nhưng anh Dũng không làm thế.

Anh đến vận động gia đình bằng tình người, anh tin rằng Oanh và mọi người cũng sẽ không phụ niềm tin của anh. Và đúng như anh suy nghĩ, ngày 2/12/2008, Oanh cùng chồng chủ động lên gặp anh tại trụ sở của Đội để xin đầu thú. Làm xong thủ tục ban đầu, đáng nhẽ, anh Dũng chỉ việc bàn giao hồ sơ cho Công an huyện Phú Xuyên để phục hồi điều tra và xử lý nhưng, anh tự thấy mình cần có trách nhiệm trước gia đình nghi phạm và lời hứa của chính mình.

Giáp Tết, công việc ở đơn vị và gia đình bộn bề nhưng anh Dũng vẫn cố gắng đến phối hợp với Công an huyện Phú Xuyên để vận dụng các điều có lợi nhất cho bị can. Vì Oanh phạm tội lần đầu, ít nghiêm trọng nên sau khi xem xét, công an huyện đã cho Oanh tại ngoại. Oanh được anh Dũng đón trở về nhà khi những ngày Tết đã cận kề. Nhìn người mẹ òa khóc, giang rộng cánh tay như gà mẹ ôm cả hai đứa con vào lòng, anh Dũng thấy lòng mình thanh thản...
Chiều 30 Tết, điện thoại di động của anh chợt réo rắt. Bên đầu dây bên kia, vợ chồng Oanh rụt rè hỏi địa chỉ nhà anh, hai vợ chồng có đôi gà muốn đem biếu anh ngày Tết. Anh Dũng thấy xúc động đến nao lòng. Đôi gà có giá trị vật chất không lớn, nhưng anh biết, để có thể mang biếu anh, họ phải vay mượn, hoặc bớt phần chi tiêu Tết của gia đình. Anh vội cáo bận, xin nhận quà nhưng gửi cho mấy đứa trẻ ăn Tết. Anh hứa với gia đình sẽ lên chúc Tết đầu năm.
Hết ba ngày Tết, anh Dũng mới có thời gian lên thăm gia đình Oanh. Mọi người thấy anh vui mừng khôn xiết, hình như họ chờ đợi lắm giờ phút này. Chồng Oanh mang chai rượu trắng tự nấu để dành mang ra đãi khách. Ngoài sân, chị Oanh và mấy đứa trẻ tíu tít giết gà. Trong men rượu nồng, anh Dũng chợt thấy công việc của mình có ý nghĩa hơn.
Thấm thoắt đã một năm trôi qua. Điện thoại di động của anh lại rinh reng, đầu dây bên kia là vợ chồng chị Oanh. Chị vợ được hưởng án treo, sau Tết cậu con trai cả lại lên đường nhập ngũ, vợ chồng Oanh ríu rít mời anh lên ăn Tết. Anh Dũng nhận lời với niềm vui lâng lâng. Nhất định xuân này anh sẽ về Tri Thủy....
(Theo Công An Nhân Dân)

© Copyright 1997-2010 VnExpress.net, All right reserved Contact us - Thông tin Tòa soạn
® VnExpress giữ bản quyền nội dung trên website này. HOÀNG YẾN
Người xưa khuyên không nên đi vào chỗ nguy hiểm bằng câu: Đừng vuốt râu hùm hoặc Chớ thấy hùm ngủ vuốt râu / Đến khi hùm dậy đầu lâu chẳng còn. Người ta chê thói bất công: Mèo tha miếng thịt thì gào / hùm tha con lợn thì nào thấy ai, chê thói dựa dẫm: Cáo mượn oai hùm, tính keo kiệt: Ki ca ki cóp cho cọp nó xơi, sự giả dối: Bán chó, buôn hùm, mạnh mồm nhưng nhát gan: Miệng hùm gan sứa, tính chủ quan, nối giáo cho giặc: Thả hồ về rừng, cử chỉ xấu: Mặt nhăn như hổ cù, ca ngợi lòng dũng cảm, trí thông minh: Vào hang bắt cọp, Điệu hổ ly sơn, tinh thần đoàn kết: Cọp dữ không chống được sói bầy, sống có tình nghĩa: Hùm dữ chẳng ăn thịt con, sống có trước có sau: Hùm chết để da, người chết để tiếng , biết ân hận với tội lỗi:Hùm giết người hùm ngủ, người giết người thức năm canh & hùm nằm cho lợn liếm lông.ST

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét