Tính ích kỷ của người thành thị
(PL)- Cái kiểu xách rác từ nhà mình bỏ sang nhà khác thì chỉ những dân thành thị khôn lanh mới làm được. Với người sống ở thành thị, thói xấu dễ bộc lộ nhất là tính ích kỷ.
Lối sống... bạo lực!
Ngày 22-12, Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM và báo Pháp Luật TP.HCM phối hợp tổ chức hội thảo “Những chuyển biến ý thức pháp luật của cư dân TP.HCM trong quá trình xây dựng TP văn minh hiện đại”.
Để hội thảo có thêm thực tế sinh động, mời bạn đọc tham gia phản ánh chuyện mắt thấy tai nghe về những hành vi chưa văn minh của người đô thị. Tin, bài cộng tác xin gửi về tòa soạn 470 Nguyễn Tri Phương, quận 10, TP.HCM hoặc email: baophapluat@phapluattp.vn.
Không đồng ý quan điểm “tâm lý tiểu nông” là nguyên nhân chính cản trở việc xây dựng những đô thị văn minh, TS Nguyễn Hữu Nguyên, Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM, cho rằng biểu hiện của thói xấu phụ thuộc vào môi trường sống.
Đừng đổ cho “Hai Lúa mới ra”
. Những hành vi xấu của thị dân như chen lấn, vứt rác ra đường, cho chó ị bậy nhà người khác... nói lên điều gì, thưa ông?
+ Nó cho thấy tính ích kỷ là một thói xấu dễ nhận biết ở môi trường đô thị. Đặc điểm của đời sống đô thị là mật độ dân số rất cao, tần suất tiếp xúc cũng rất lớn. Do đó, tự do của người này luôn bị giới hạn bởi tự do của người khác. Người nào muốn mình lợi nhiều hơn sẽ đụng chạm đến lợi ích của người khác. Chứ ông Robinson hay Mai An Tiêm ở ngoài đảo hoang thì không thể hiện được tính ích kỷ, vì có va chạm với ai đâu. Nói cách khác, vấn đề là ai có tính ích kỷ, còn ở thành thị hay ở nông thôn chỉ khác nhau về hình thức biểu hiện.
Vứt rác như thế này, một hành vi thường thấy ở đô thị. (Ảnh chụp trên đường Trần Hưng Đạo, quận 1, TP.HCM) Ảnh: HTD
. Có nhiều người cho rằng những hành vi ấy xuất phát từ “tâm lý tiểu nông”, ông nghĩ sao?
+ Thói xấu nhiều hay ít rất khác nhau ở mỗi người, đồng thời cũng khác nhau về hình thức biểu hiện ở những môi trường sống khác nhau. Chẳng hạn tính ích kỷ ở nông thôn có thể bộc lộ qua việc nhổ trộm vài củ khoai, vài trái bắp của người khác... Chứ ở nông thôn, trâu bò đi dưới ruộng, trên đường thì ít người đi, việc gì phải chen lấn.
. Nhưng chính vì thế mới quen với việc đi lại tùy tiện?
+ Người nông dân khi mới lên phố đi lại tùy tiện, hoặc thảy rác ra đường chỉ là do thói quen chưa bỏ được. Hành động ấy có thể chỉ là vô ý thức. Còn cái kiểu xách rác từ nhà mình bỏ sang nhà khác thì chỉ những dân thành thị khôn lanh mới làm được. Dân nông thôn mới ra phố rất sợ công an phạt, còn dân thành thị biết rồi nên nhìn ba góc ngã tư không thấy công an là phóng qua. Sống ở thành thị mà ích kỷ thì thói xấu đó khủng khiếp hơn nhiều chứ đừng đổ cho “Hai Lúa mới ra”.
Văn minh phải kèm điều kiện vật chất
Theo ông Nguyên, đô thị có rất nhiều cái “đa”: đa dân tộc, đa văn hóa, đa nghề nghiệp, đa trình độ... Nó chứa đựng tất cả các tầng bậc, từ thượng vàng đến hạ cám. Có thể nói hiện nay đô thị của chúng ta, số người đúng nghĩa thị dân vẫn còn ít hơn số người chưa đủ phẩm chất thị dân.
. Như vậy, có phải là ý thức thị dân của chúng ta chưa cao?
+ Có nhiều người đi nước ngoài về thường khen đường phố của họ sao mà sạch đẹp thế, ý thức dân họ sao cao thế, rồi chê dân ta ý thức còn kém quá nhưng người ấy quên rằng GDP của họ gấp mấy chục lần ta. Lúc còn nghèo, TP của họ cũng bê bối lắm. Văn minh đô thị phải đi kèm với điều kiện vật chất chứ!
Hơn nữa, ý thức người dân còn thấp là do nhiều nguyên nhân: Hạ tầng kinh tế kỹ thuật chưa đáp ứng được tính hiện đại, kỷ cương chưa nghiêm, người lãnh đạo chưa thấy hết trách nhiệm. Không thể đòi hỏi một lớp thị dân có sẵn ý thức mà chính lãnh đạo phải có trách nhiệm xây dựng ý thức cho lớp thị dân đó.
Tôi lấy ví dụ việc xếp hàng. Nhiều khi họ chen lấn không phải vì vội mà vì họ sợ không đến lượt mình. Giáo dục ý thức là một chuyện nhưng cũng phải tạo ra được những cái hàng ngắn để khi xếp hàng họ có thể yên tâm không sợ mất phần. Cũng có khi người ta có ý thức nhưng lại không có môi trường để thể hiện. Ví dụ, một anh đi nhậu về, cố tìm nhà vệ sinh mà không có thì cũng đến lúc phải tìm một gốc cây nào đó thôi!
Vấn đề là người thực thi pháp luật
. Ông nói văn minh đô thị phải đi kèm với điều kiện vật chất. Điều này được hiểu thế nào?
+ Cách đây khá lâu tôi có xem một vở hài kịch thế này: Anh đạp xích lô vượt đèn đỏ, bị cảnh sát giao thông kêu vào. Công an hỏi: Có thấy đèn đỏ không mà vẫn chạy. Anh ta đáp: “Dạ em nhìn thấy đèn đỏ nhưng không nhìn thấy anh. Đề nghị lần sau anh đứng ra chỗ trống cho bọn em nhìn thấy”. Như vậy, chừng nào “em không nhìn thấy anh (cảnh sát giao thông) nhưng vẫn bị phạt thì em mới không dám vượt đèn đỏ”.
Ở nhiều nước châu Âu, họ có camera theo dõi 24/24 giờ, dù không có cảnh sát nhưng anh vi phạm thì ngày mai vẫn nhận giấy báo nộp phạt. Nếu họ bỏ hết camera thì chắc cũng loạn xạ như ta thôi. Như vậy không phải ý thức của họ cao hơn ta. Mà chính là người dân bên họ bị pháp luật cùng những phương tiện công nghệ cao kiểm soát chặt chẽ hơn chúng ta, do đó mà hạn chế được nhiều hành vi xấu.
. Có người cho rằng pháp luật của ta chưa nghiêm nên người dân có điều kiện vi phạm nhiều hơn?
+ Theo tôi, “pháp luật chưa nghiêm” và “người thực thi luật pháp chưa nghiêm” là hai vấn đề khác nhau. Như luật giao thông của ta chẳng hạn, chặt chẽ không thua gì các nước tiên tiến nhưng vì sao kém hiệu lực? Vì người thực thi pháp luật còn rất lỏng lẻo. Sự nghiêm minh của pháp luật không phải ở chỗ cứ phạt thật nặng mà chính là ở chỗ người thực thi pháp luật phải thật nghiêm minh. Như hiện nay, có những người thực thi pháp luật chỉ “chưa nghiêm” đối với người... biết hối lộ mà thôi!
. Cảm ơn ông.
“Quà tặng” cho nhà hàng xóm
“Ở khu này gần như nhà ai cũng nuôi chó nhưng không hiểu sao người ta cứ tùy tiện đưa chó qua ị vào mấy bụi hoa trước cổng nhà tôi. Cũng có lẽ tại nhà tôi thường xuyên đi vắng cả ngày??? ” - chị Dương Thị Ngọc Thu (đường 12, phường Bình An, quận 2, TP.HCM) bức xúc.
Chị kể, không ít lần đi làm về, vừa xuống xe chị đã giẫm phải bãi “mìn” nằm chình ình ngay trước cổng. Một lần, chị quyết định phải bắt quả tang. Sáng chị dậy sớm, đứng nép sau cây khế trên ban công quan sát thì thấy bác hàng xóm kế hông nhà hai tay dắt hai chú chó đi ị bậy ngay trước cổng nhà mình. “Nghe tôi ho một tiếng, bác ta ngại quá vội xùy chó về ngay. Ấy vậy hôm sau vẫn tái diễn, khi tôi sang tận nhà nhắc nhở thì bác ta lại chối bay chối biến...” - chị kể.
Nhiều người nuôi chó chỉ muốn sạch nhà mình nên dắt cho đi bậy ở nhà người khác. Ảnh: HTD
Vợ chồng anh Nguyễn Văn Bền (hẻm 110, đường 13, quận Bình Thạnh) cũng thường xuyên bị chó ị trước nhà. Mất công rình sáng rình tối, cuối cùng anh chị cũng tóm được con ki nhà đối diện! Chẳng ai dắt hay chỉ nó phải đi đâu, chỉ cần chủ tháo xích là tự động nó chạy qua cổng nhà anh để “giải quyết nỗi buồn” như một thói quen.
Cũng chỉ vì chuyện chó nhà này ị bậy ở cổng nhà khác nên đã từng xảy ra chuyện hai nhà cãi lộn, mất đoàn kết ở tổ dân phố nọ. Nhà này kêu nhà kia bẩn thỉu vì dắt chó đi bậy lung tung, nhà kia kêu nhà nọ ích kỷ, nhỏ nhen vì con chó nó “lỡ” bậy mà cũng cố chấp... Trong buổi họp tổ dân phố, vấn đề “nhạy cảm” này cũng được bà con lôi ra thảo luận nhưng hình như cho đến giờ vẫn chưa tìm ra cách nào giải quyết...
THU HƯƠNG
THÙY LINH thực hiện
Bài 3: Văn hóa giao thông, bức tranh bị bôi bẩn
Chiều nay 14:09 PM ngày 15/12/2009 mình xem loạt bài của Báo Pháp Luật TP.HCM khởi đăng loạt bài "Thói xấu thị dân và văn minh đô thị". Thực tiễn của các thành phố lớn, nhưng nhận thứccủa mỗi người mà ta gọi là CHỦ thì nhỏ baophapluat@phapluattp.vn.
Bầm đang ngồi chơi ngoài HIÊN ngắm ngõ phố bên kia đường anh THỰC hàng xóm TIM có vấn đề, chắc xuống BM chiều nay hay mai gì đó
Văn Hóa Thứ Ba, 15/12/2009-9:18 AM
Chê vùi dập và khen bốc giời
Dường như người Việt hay người nhiều nước châu Á khác có “văn hóa chê”, nhiều lúc đến độ thô lỗ.
Ảnh mang tính chất minh họa
Tôi có cô bạn sống ở Slovakia 12 năm trời, sau này về nước, trong một câu chuyện, cô nói rằng “Tây họ không hay chê giống mình đâu nhé. Lúc nào cũng khen”. Rồi tôi lại có cô bạn đại học lấy anh chồng Đức, trong một lần tâm sự cũng nói như thế và cô bức xúc rằng bình thường giao tiếp họ tế nhị thế cũng thích, nhưng sống với nhau cùng một nhà mà cứ tế nhị quá cũng khó chịu, đến độ lắm lúc cô phải nói thẳng với chồng mình rằng “Có gì không hài lòng anh cứ nói thẳng ra đi, đừng có im lặng như thế”. Nghĩa là có điều gì hài lòng thì anh chồng khen ngợi, có điều không hài lòng anh ta giữ im lặng, khiến cô không biết đằng nào mà lần.
Nhiều bận nghe kể như thế đâm ra tôi hay để ý “người Tây” và “người ta”, mới thấy rằng đúng thật. Người phương Tây nhìn thấy một người mặc cái áo xấu, thay vì chê “Cái áo xấu thực”, anh ta sẽ nói rất vòng vo “Màu áo rất hợp với bạn, cái cổ áo cũng đẹp nữa nhưng giá như kiểu cách tổng thể...” .
Dường như người Việt hay người nhiều nước châu Á khác có “văn hóa chê”, nhiều lúc đến độ thô lỗ. Chê có hai loại: Chê trước mặt và chê sau lưng. Về cái sự chê sau lưng thì dường như rất ít người Việt tránh được tật này. Chê sau lưng trong một đám túm năm tụm ba dù là quý ông hay quý bà, dù là người già hay các cháu tuổi teen, dù là nông dân hay thượng lưu trí thức, dù là các nhà khoa học hay giới nghệ đều được coi là một chủ đề hấp dẫn dù không ai “cố ý”. Xin miễn cho tôi không phải nhắc đến những chủ đề chê mà ai cũng biết ấy. Trước nay chê sau lưng được coi là một tính xấu mà cho dù có “vô tình” phạm phải người ta vẫn nhận thức được là mình không trong sạch. Tuy nhiên, chê trước mặt bấy lâu lại được nhiều người coi là một thứ thẳng thắn, minh bạch, dũng cảm, bản lĩnh, không luồn cúi. Đôi khi người ta không nhận thức được tác hại của một lời chê và hậu quả của nó để lại những gì. Có lần, tôi đọc được entry của một blogger người Sài Gòn. Cô rất bức xúc vì sau cuộc hẹn gặp buổi sáng với một người bạn trai cũ, mà nay coi như bạn bè, cô đã thất vọng vì ngay lúc vừa mới gặp, cậu ta đã hét lên mừng rỡ “Trời, sao dạo này em béo thế”. Cả quán cà phê đông đúc quay lại nhìn cô gái, và cậu chàng thì mỉm cười khoái trá (hay ít ra là cô cảm thấy thế). Rút cục, cô kết luận trong cái entry đầy ấm ức “Tôi cảm thấy cả quán cà phê đều biết sự thật về cái thân hình quá khổ của tôi còn tôi thì cứ ngồi đấy chịu trận với một gã dở hơi to mồm”. Tác hại của một lời chê vui miệng đôi khi rất khó lường. Nhiều người trẻ mới bước vào nghề, chỉ vì một lời chê thẳng thừng của các bậc “bề trên” mà họ mặc cảm, tự ti đến không dám thể hiện mình nữa.
Ấy là nói chuyện “dân thường”, chuyện khen chê vui miệng không ác ý, song nhiều người ở những cương vị mà một lời khen chê của họ có tác động to lớn đến đối tượng, có tác dụng định hướng cho công chúng, lại trong một buổi lễ long trọng, vậy mà cũng không kìm chế được những câu “lỡ miệng” rất kỳ quặc. Trong một cuộc thi giọng hát hay được phát trên truyền hình, có một số người nổi tiếng được mời đến dự và đưa ra lời bình luận. Tôi còn nhớ sau màn trình diễn của một thí sinh, một nhà thơ nữ rất tên tuổi đã bình luận trước hàng triệu khán giả truyền hình một câu thế này: “Khi nghe cậu ấy hát, tôi chỉ muốn bài hát kết thúc sớm để tôi không phải nghe thêm nữa”. Nhiều chương trình thi giọng hát hay phát sóng trực tiếp trên truyền hình, các thành viên ban giám khảo là những nhạc sĩ, ca sĩ nổi tiếng cũng có thái độ kỳ cục không kém đối với các thí sinh. Để nói về sự khen chê có văn hóa, có lẽ nhận định rõ nhất là trong một chương trình thi bước nhảy đẹp của các ca sĩ hải ngoại, thành viên ban giám khảo là ba ca sĩ hải ngoại rất nổi tiếng và một đạo diễn múa người Mỹ. Khi xem tường thuật buổi trình diễn, nhiều phen khán giả phải đứng tim vì những câu bình luận gây cười của các thành viên BGK người Việt: “Đẹp trai lắm, nhưng em nhảy chachacha hay đang làm cái gì vậy?” hoặc : “Nếu phải cho điểm thì tôi sẽ cho điểm bạn nhảy của em nhiều hơn”. Thậm chí với một thí sinh là nữ ca sĩ tài danh U60, thành viên BGK lại chính là bạn thân của bà cũng chê thẳng thừng trước vài trăm khán giả trực tiếp và hàng triệu khán giả gián tiếp: “T rất giỏi thể thao nên những động tác khiêu vũ của bà cũng rất… thể thao” và “Được lắm, váy đẹp và… biết nhảy tango”. Tuy nhiên, vị nữ giám khảo người Mỹ thì lại có những lời bình luận thế này: “Đúng là một nghệ sĩ hoàn hảo với màn dàn dựng đầy bí ẩn. Song tôi muốn được nhìn thấy nhiều hơn những động tác hông”. Hoặc với một nam ca sĩ khác sau màn trình diễn tango Argentina: “Anh thực sự là một người tình châu Mỹ Latinh. Hai bên nhảy rất chính xác từ vóc dáng đến nhịp điệu. Nhưng giá như có thêm sự lãng mạn giữa hai người”. Có lẽ, chỉ cần so sánh những lời bình luận cũng có thể dễ dàng nhận định được một đẳng cấp về văn hóa. Cũng là một lời chê, chê động tác hông kém, chê sự trình diễn cứng quá, nhưng lời bình luận khiến người nghe dễ chịu và thể hiện rõ một không khí văn minh, lịch sự. Đôi khi, chúng ta chê nhau nhiều quá, chê một cách “phũ miệng” nên thấy đó là chuyện bình thường, ai không chê mới là lạ, mới là thứ “không có quan điểm rõ ràng”, “ba phải”, “mũ ni che tai”, “hèn nhát không muốn làm mếch lòng ai”. Những người nổi tiếng công khai chê nhau trên báo chưa đủ còn lên các diễn đàn để đả kích nhau. Nhiều bài báo mà tác giả của nó chê bai nhiệt tình một đối tượng, khi kết bài độc giả không hiểu nhà báo đưa ra thông điệp gì mang tính đóng góp, xây dựng, có gợi ý giải pháp nào không hay chỉ chê cho “sướng cái miệng”. Chúng ta chê nhau tán loạn, đôi khi có mục đích và đôi khi không có mục đích, chỉ để cho vui, chỉ để kiếm chuyện làm quà. Nhiều khi, chê đơn giản chỉ là một biện pháp để tôn vinh bản thân mình, để hạ bệ đối phương, chê người này để làm phương tiện tôn vinh người khác, thậm chí còn là biện pháp để giấu đi sự thất bại, mặc cảm, tự ti của chính mình.
Trái ngược với những lời chê lắm khi khiến chủ thể phát sốt phát rét thì có nhiều lời khen lại đâm làm người khác phải “tẩu hỏa nhập ma”. Có những người được khen nhiều quá (mà ở vị trí của anh ta/cô ta không có cơ hội được nghe lời phê bình) khiến họ đâm ra tưởng thật và lâu ngày hóa thành ảo tưởng rồi làm những điều hết sức lố bịch. Những người hiểu biết và tỉnh táo gặp những lời khen bốc giời kiểu này thì lắm khi phát ngượng. Tôi từng đọc một câu bình luận trên báo về một nam diễn viên ở miền Bắc thế này: “Anh có nụ cười quyến rũ giống hệt nam diễn viên Tom Cruise”, hoặc về một nữ diễn viên khác: “Cô có đôi mắt mơ màng của Liz Taylor, chỉ có điều mắt Liz thì màu tím còn mắt cô màu đen”. Chẳng hiểu khổ chủ nghĩ thế nào còn người đọc thì phát lộn ruột vì ai chẳng biết rõ chàng trai bom tấn Tom Cruise và người đẹp từng thủ vai nữ hoàng Cleopatra, mà tờ báo lại minh họa lù lù khuôn mặt chàng và nàng diễn viên của ta.
Bình luận và phê bình rõ ràng là cần thiết, không chỉ trong giới chuyên môn trên mọi lĩnh vực mà còn cần thiết cả trong đời sống hàng ngày. Nhưng phê bình, góp ý mang tính xây dựng trái ngược với việc khen, chê tùy tiện. Để buông ra một lời khen, chê, không đơn giản người có mồm miệng lưu loát là được, mà còn cần đến cả một phông văn hóa và kiến thức rộng lớn về chân, thiện, mỹ. Có phông văn hóa rồi anh còn phải cần đến một sự tế nhị để hiểu lúc nào nên buột ra lời khen chê, và khen chê thế nào cho có thẩm mỹ. Còn nếu không có những điều đó, tốt nhất ta nên im lặng, và sự im lặng lúc này mới thực là vàng.
(Theo Thể thao & Văn hóa)
Lối sống... bạo lực!
(PL)- "Một người bạn nước ngoài nói với tôi: Lối sống của các ông qua cách đi đường có tính chất bạo lực sao ấy. Người nọ đe nẹt người kia, bấm còi thật to như để áp chế, tranh giành, thúc giục kiểu “ông không đi tôi đâm ông bây giờ”".
Tính ích kỷ của người thành thị
LTS: Đã gần hai năm TP.HCM thực hiện cuộc vận động xây dựng nếp sống văn minh đô thị. Tuy nhiên, nhiều ý kiến cho rằng kết quả còn rất hạn chế, chúng ta chưa có được những thị dân đúng nghĩa. Vậy thì ở những thị dân “chưa đúng nghĩa” ấy, đâu là những thói xấu phổ biến? Nó ảnh hưởng thế nào đến việc xây dựng đô thị văn minh? Làm sao để có những thị dân, những đô thị đúng nghĩa?... Báo Pháp Luật TP.HCM khởi đăng loạt bài "Thói xấu thị dân và văn minh đô thị".
Bắt đầu từ ý thức tham gia giao thông, nhà nghiên cứu văn hóa Vương Trí Nhàn thẳng thắn:
Đô thị Việt Nam sinh ra trong hoàn cảnh đất nước nhiều xáo trộn, đời sống văn hóa có nhiều hỗn loạn. Người đô thị là những người muốn tổ chức lại đời sống của mình nhưng không có thói quen, không có chuẩn để phấn đấu theo. Cho nên theo tôi, đô thị của ta vẫn còn là một bức tranh chưa được định hình.
Lối sống... bạo lực
. Thưa ông, có vẻ như ý thức tham gia giao thông cũng nói lên rất nhiều điều về lối sống của người đô thị hiện nay?
+ Một người bạn nước ngoài nói với tôi: Lối sống của các ông qua cách đi đường có tính chất bạo lực sao ấy. Người nọ đe nẹt người kia, bấm còi thật to như để áp chế, tranh giành, thúc giục kiểu “ông không đi tôi đâm ông bây giờ”.
Chưa kể, đường sá ở đô thị rất chật chội, chúng ta chỉ lo chen lấn và tranh giành nhau. Đi ngoài đường người ta nghĩ mình không cần tử tế nữa, mà cũng không thể tử tế được. Đến công sở người ta phải ngồi nghỉ, văng tục mấy câu cho hả giận rồi mới làm việc. Điều đó làm hại đến nhân cách của chúng ta, đến cả những cái thương mến bình thường nhất cũng mất đi.
. Các đô thị đang bị quá tải và nó ảnh hưởng đến không gian sống và lối sống của người thành thị như thế nào, thưa ông?
+ Tôi nhớ có lần trời mưa, tôi dắt xe vào trú ở ngã tư. Nhưng một bà liền đuổi tôi đi để lấy chỗ bán hàng. Cả cái vỉa hè chung họ cũng cho là của họ. Tôi mới nghĩ mãi thế này thì TP đâu phải của mình nữa. May lắm mình về cái nhà của mình và làm chủ nó nhưng cũng đã yên thân đâu. Bao nhiêu là tiếng ồn từ ngoài đường, từ nhà hàng xóm cứ vọng vào ầm ĩ.
Tôi cho rằng chúng ta đang sống trong những TP bị đánh mất. Không thể tưởng tượng nổi ở Hà Nội ngày nào cũng gặp chuột chết vứt ra đường. Vào một quán ăn ngon cũng chẳng được ngồi yên mà thưởng thức. Bao nhiêu người chực sẵn, chỉ chờ mình đứng dậy là giành chỗ ngay...
Đặc tính “vô danh”
. Sự tự do, tùy tiện có phải một phần là do đặc tính “vô danh” của người thành thị?
+ Ở nông thôn, một người luôn được biết đến là cháu ông nọ, con bà kia... Còn ở TP thì không ai biết ai. Khi rơi vào tình trạng “vô danh”, lập tức cái tự do, tùy tiện được bộc lộ. Hơn nữa, nhiều người hiểu rất sai về tự do, nghĩ rằng tự do là muốn làm gì thì làm, càng làm những điều bị cấm thì coi như càng tự do.
Người thành thị, nhìn sâu xa trong lịch sử, đều có gốc gác là người nhà quê. Họ là những người muốn thay đổi, muốn làm lại cuộc đời mình. Nhưng nông thôn Việt Nam rất bảo thủ, người Việt Nam nói chung thường thích chê bai những người thay đổi. Vì thế người đô thị từng có mặc cảm mình là “con hoang” của nông thôn.
. Mặc cảm đó ảnh hưởng như thế nào đến sự phát triển đô thị, thưa ông?
+ Tôi ví dụ, nếu như một đứa trẻ được tin tưởng mình là đứa con đáng hy vọng của gia đình thì nó sẽ tự tin và sống tốt hơn. Còn đô thị chúng ta vẫn bị xem là “con hoang” nên cứ phải mò mẫm mà đi. Nhiều người sống ở đô thị luôn có mặc cảm ly hương là có lỗi nên nhất định phải quay về. Như vậy, anh sống ở TP nhưng anh không toàn tâm toàn ý với cuộc sống mới của mình, làm sao anh có thể là mũi nhọn của đô thị.
Bỏ qua cơ hội “nâng mình lên”
. Phải chăng vì tình trạng “chín người mười làng” mà việc hình thành những chuẩn mực chung trong lối sống người thành thị là không dễ?
+ Tôi nói trường hợp cụ thể ở Hà Nội. Trước chiến tranh (năm 1945), thâm nhập thủ đô rất khó khăn. Người tứ xứ phải cạnh tranh rất nhiều, phải giỏi giang mới có thể có một chỗ đứng ở đó. Họ cũng rất nể trọng TP và muốn sống theo nếp sống thành thị. Nhưng từ sau chiến tranh, vội vội vàng vàng thế nào, nhiều người lên đô thị mà vẫn giữ nguyên những nếp sống tùy tiện và cho rằng như thế mới là “chân quê”. Như vậy, họ vừa góp phần vào việc níu kéo đô thị, vừa bỏ qua luôn khả năng tự nâng mình lên thành con người hiện đại.
Tôi vẫn cho rằng thành thị là nơi có sức thu hút và sàng lọc cao, cái tinh hoa sẽ thắng cái kém cỏi. Tôi không phản đối việc người các nơi đổ về thủ đô. Tôi chỉ phản đối việc mang cái xô bồ nhếch nhác về đây.
. Ông đang nói về “tâm lý tiểu nông”?
+ Tiểu nông có những cái hay của nó. Nhưng cái “tâm lý tiểu nông” chưa được nhận thức, không được phê phán để biết mình phải sống thế nào mới là cái có hại.
Ví như việc ma chay ngày trước có thể “ò í e” vì thuở ấy đời sống vắng lặng, phải dùng tiếng kèn để gợi không khí sống. Nhưng bây giờ, ở thành thị chật chội, họ vẫn cứ mang cả loa đài hét vào tai người khác, trẻ con, người già mà ốm chỉ có nước chết thôi.
Không thể cứ mãi mò mò đi đêm
. Nghĩa là theo ông, chúng ta phải sống khác lối sống ngày hôm qua?
+ Khi tôi nói chúng ta phải sống khác thì nhiều người lại nghĩ là tôi đang chê bai này nọ. Không nên vậy. Phải thành thật mà nói với nhau rằng chúng ta sống còn dở lắm. Chúng ta không thể sống như thời nông thôn vắng lặng, cả xóm chỉ dăm chục người. Chúng ta đang sống trong 1 km2 với bao nhiêu người thế này, xe cộ đi lại thế này, sao lại giỗ tết, ma chay như ngày trước được!
Tôi hay nói dân tộc Việt Nam là một khối tự phát khổng lồ. Nó thể hiện trong cách cư trú ở nông thôn: Một nhóm người, một dòng họ đi đến đâu tiện thì ở đó, không cần cải tạo gì hết. Nhưng cư trú ở đô thị thì có ý thức. Người ta mong muốn một cuộc sống tốt hơn và họ cải tạo mọi thứ xung quanh.
Tôi cho rằng văn hóa cư trú rất quan trọng nhưng cũng không có mấy người nghiên cứu kỹ lưỡng về điều này. Chúng ta cứ lấy tấm lòng ra nói với nhau. Nhưng tấm lòng là cái rất mù mờ, đỏng đảnh, sáng yêu chiều đã ghét. Trong khi lý trí, hiểu biết mới là cái phù hợp trước nhất với sự phát triển của đô thị.
Theo tôi, các nhà khoa học phải dành nhiều thời gian hơn nữa để nghiên cứu về đô thị. Qua đó có thể biết là chúng ta sống với nhau như thế nào, các dân tộc khác sống như thế nào. So sánh mình với họ, thấy được cái nào của mình dở, cái nào của họ hay, hôm qua mình thế nào, hôm nay và mấy chục năm nữa ra sao. Chứ không thể cứ sống theo kiểu mò mò đi đêm hay “vón cục” lại với nhau mãi được!
. Xin cảm ơn ông.
Ngày 22-12, Viện Nghiên cứu phát triển TP.HCM và báo Pháp Luật TP.HCM phối hợp tổ chức hội thảo “Những chuyển biến ý thức pháp luật của cư dân TP.HCM trong quá trình xây dựng TP văn minh hiện đại”. Các chuyên gia sẽ cùng đánh giá thực trạng và xu hướng chuyển biến ý thức pháp luật của người dân TP, từ đó đề ra các giải pháp hữu hiệu trong việc xây dựng, ban hành chính sách, pháp luật; quản lý, điều hành địa phương và tạo sự chuyển biến tích cực về ý thức cũng như việc tuân thủ pháp luật của cư dân TP.
Để hội thảo có thêm thực tế sinh động, mời bạn đọc tham gia phản ánh chuyện mắt thấy tai nghe về những hành vi chưa văn minh của người đô thị. Tin, bài cộng tác xin gửi về tòa soạn 470 Nguyễn Tri Phương, quận 10, TP.HCM hoặc email: baophapluat@phapluattp.vn.
THÙY LINH - BẢO PHƯỢNG
--------------------------------------------------------------------------------
Bài 2: TS Nguyễn Hữu Nguyên: Thói xấu dễ nhận biết là tính ích kỷ
15/12/2009 - 02:07 PM
Dãy số đếm ngược bí hiểm trên trang của Google
Những người sử dụng chức năng “I’m Feeling Lucky” (Tôi cảm thấy may mắn) trong trang chủ tìm kiếm của Google rất ngạc nhiên sau khi cú kích chuột của họ tạo ra một dãy số bí hiểm.
Tính năng chính của “I’m Feeling Lucky” là dẫn người tìm kiếm đến thẳng trang web đầu tiên trong dãy kết quả tìm kiếm. Tuy nhiên, trong những ngày này, nếu không đưa vào từ khóa tìm kiếm nào, cú kích chuột của họ sẽ mang lại một dãy số màu xanh nước biển, bao gồm 7 chữ số đang đếm ngược.
Chẳng hạn, tại thời điểm 22 giờ 30 phút GMT ngày 14/12/2009, trên trang web www.google.co.uk (của Anh) sẽ cho ra dãy số 1474109. Dường như “trò đùa” này chỉ xuất hiện trên một số trang web bằng tiếng Anh như Google.com, Google.co.uk, Google.ie và Google.com.au.
“Người khổng lồ tìm kiếm” không đưa ra lời giải thích nào cho hiện tượng nói trên, nhưng một số người phỏng đoán nó chỉ là chiếc đồng hồ đếm ngược những thời khắc cuối cùng của năm 2009, dựa trên thời lượng còn lại của dãy số.
Nếu được khẳng định, đây sẽ là một trò đùa mới nhất mà các kỹ sư thường “gia giảm” cho trang web tìm kiếm vốn không mấy sinh động nhưng được hàng tỷ lượt truy cập mỗi ngày của Google.
Theo VŨ HỘI (Vietnam+)
Giác Ngộ Online
Cám ơn đời
Mùa Xuân tới dạt dào sức sống mới. Nắng ấm về phơi phới cuộc đời tươi. Gió xôn xao gió hỏi chào em bé áo mới tung tăng như chim sáo trên đường. Giữa ruộng liền bờ lá lúa cứa chân mà lòng em cứ vui khấp khởi. Xuân có khác chi để mắt nhìn rạng rỡ, cây cỏ đâm chồi nẩy lộc non tơ. Xuân ùa vào câu đối đỏ nhà ai: "Tứ phương chiêu tài hỷ thiên hộ/Bát lộ tiến bảo phú vạn gia". (Bốn hướng tiền vào vui ngàn chủ/Tám đường của tới phú vạn nhà). Nhà nhà mọi thứ đều được sửa sang làm mới.
Người người tạm gác lại công việc thường ngày để đoàn tụ sum họp gia đình vui tết đón xuân bằng bộ mặt vui vẻ yêu đời hơn. Lắng nghe mùa xuân về rộn rã trong nắng xuân hồng ban mai có rất nhiều tiếng cười hơn mọi ngày trong lời chúc mừng năm mới. Ngoài ước mong tài lộc, người ta còn mong sao cho: “Suốt bốn mùa thư thái, thu tự tại ung dung, đông thong dong hùng tráng/ Sang năm mới trẻ trung, xuân oai phong lịch lãm, hạ thanh thản an cư”.
Lịch treo tường đã thay mới, hai chữ Kỷ Sửu màu đỏ nổi bật trên bức tranh chăn trâu Đông Hồ, có thêm năm chữ Nho màu đen nằm dọc một bên chú thích cho bức tranh: “Kỳ điệp cái thanh thanh”(Kỳ điệp: lá sen; cái: sáo; thanh thanh: âm thanh, trời xanh). Em bé chăn trâu, một lá sen che đầu, một lá sen lót ngồi thổi sáo trên lưng trâu to đùng; trâu ghếch tai lên trời xanh nghe tiếng sáo thanh tao. Hình ảnh quen thuộc con trâu bước chậm rãi trên con đường quê chiều vàng, có lũy tre xanh, có đụn rơm vàng, có chiếc cầu ao, có cây đa bến nước con đò, có bà mẹ già ngồi bên mái tranh nghèo vương khói lam chiều bay lên theo mây trắng lững lờ trôi tít tắp về phía chân trời xa. Một khung cảnh làng quê thanh bình tuyệt đẹp! Vẫn như còn vẳng đâu đây câu hát cũ ngày xưa: “Ai bảo chăn trâu là khổ, chăn trâu sướng lắm chứ! Ngồi mình trâu phất ngọn cờ lau và miệng hát nghêu ngao, vui thú không quên học đâu…”. Em bé chăn trâu trong bài hát còn bé lắm, em mới vào lớp một đang học đánh vần i tờ, em rất yêu đàn trâu của mình. Mẹ kể rằng ngày xửa ngày xưa lâu lắm rồi, hồi ấy trâu biết nói. Một hôm em bé chăn trâu mãi ham chơi quên mở dây cho trâu đi ăn. Đến chiều tối hoảng quá, em bèn lấy mo cau và đất sét đắp vào bụng trâu hòng qua mặt chủ. Nhưng trâu đã thực thà nói hết sự thật với ông chủ: “No chi mà no, trong mo ngoài đất sét”. Trâu đành phải lên tiếng như vậy để ông chủ cho trâu ăn chút gì đó đỡ đói lòng, vì ngày mai trâu còn phải kéo cày. Trâu không thể làm cái công việc nặng nhọc ấy với cái bụng rỗng không. Em bé tuy bị đánh đòn vài roi nhưng em không hề giận trâu tí nào cả.
Đây là câu chuyện cổ tích người xưa đặt ra để nhắn nhủ các em bé chăn trâu biết quý trọng trâu nhiều hơn nữa vì “Con trâu là đầu cơ nghiệp”, con trâu là người bạn tâm tình: “Trâu ơi ta bảo trâu này/Trâu ra ngoài ruộng trâu cày với ta/Cấy cày vốn nghiệp nông gia/Ta đây trâu đấy ai mà quản công”. Trâu hiểu được lời tâm tình này chắc cũng mát ruột mát gan lắm ha!
Tuy to xác như vậy nhưng trâu rất hiền lành siêng năng cày bừa đồng gần đồng xa, ruộng sâu ruộng cạn; hết vụ này sang vụ khác, hết năm nọ tới năm kia, trâu không hề kêu ca phàn nàn dù thỉnh thoảng chịu chút roi vọt trên mỗi đường cày.
Công việc chăn trâu chỉ cần giao cho em bé, trâu đâu có cần gì ngoài cỏ và nước lã, hai thứ ấy khỏi mất tiền mua, chỉ cần cho trâu ăn uống no đủ là trâu có thể sống khỏe mạnh để cày bừa. Thấy thì rất dễ, nhưng chăn trâu là cả một nghệ thuật. Trong tác phẩm Đường xưa mây trắng của thiền sư Nhất Hạnh (sách được xếp vị trí thứ 12 trong 40 cuốn sách được bình chọn hay nhất thế kỷ XX). Thầy Nhất Hạnh đã kể cuộc đời của Bụt qua cái nhìn của một em bé chăn trâu tên là Svastika. Svastika bất ngờ được gặp Bụt lúc đó là một đạo sĩ đang tọa thiền dưới gốc cây bên bờ sông. Bị hấp dẫn bởi nụ cười hiền hậu của vị đạo sĩ và cách đối xử ân cần của Ngài đối với một người thuộc giai cấp tiện dân, Svastika cắt cỏ cúng dường đạo sĩ làm gối thiền và lót chỗ ngủ. Về sau, Svastika là người đầu tiên gặp Bụt và là người hầu chuyện với Bụt khi Ngài thành đạo. Qua Svastika, Bụt đã biết được nghệ thuật chăn trâu: “Một em bé chăn trâu giỏi là một em bé có thể dễ dàng nhận ra được trâu của mình, biết hình tướng mỗi con, biết cách cọ xát tắm rửa cho trâu, biết cách chăm sóc những vết thương của trâu, biết đốt khói un để trâu không bị muỗi đốt, biết tìm đường đi an toàn cho trâu, biết thương yêu trâu, biết tìm bến tốt cho trâu qua sông, biết tìm chỗ có cỏ non và nước uống cho trâu, biết bảo trì nhưng vùng thả trâu và cuối cùng là biết để cho những con trâu lớn làm gương cho những con trâu nhỏ”.
Từ nghệ thuật chăn trâu của em bé Svastika, Bụt đã có một bài pháp để chỉ dạy cho các vị khất sĩ:“Một vị khất sĩ giỏi cũng phải làm tương tự như em bé chăn trâu. Nếu em bé chăn trâu nhận ra được trâu của mình thì người xuất gia cũng phải biết nhận ra được những yếu tố tạo ra sắc thân của mình. Nếu em bé chăn trâu biết được hình tướng của mỗi con trâu trong đàn trâu của mình thì người xuất gia cũng phải thấy được những hành động nào của thân của miệng và của ý là những hành động đáng làm và những hành động không đáng làm. Nếu một em bé chăn trâu biết cách cọ xát tắm rửa cho trâu thì người xuất gia cũng phải biết buông xả và gột rửa khỏi thân tâm những tham dục si mê và hờn oán. Nếu em bé chăn trâu biết cách chăm sóc những vết thương của trâu thì người xuất gia cũng phải biết hộ trì sáu căn của mình là mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý để cho sáu đối tượng tức là sáu trần không thể lung lạc được mình. Nếu em bé chăn trâu biết cách đốt khói un trâu để trâu khỏi bị muỗi đốt thì người xuất gia cũng phải biết đem đạo lý giải thoát để dạy cho người xung quanh để họ tránh được những khổ đau dằn vặt trong thân tâm họ. Nếu em bé chăn trâu biết tìm đường đi an toàn cho trâu thì người xuất gia cũng phải biết tránh những con đường đưa tới danh lợi, quán rượu và hý trường. Nếu em bé chăn trâu biết thương yêu trâu thì người xuất gia cũng phải biết quý trọng những niềm vui do thiền tập đưa tới. Nếu em bé chăn trâu biết tìm bến tốt cho trâu qua sông thì người xuất gia cũng phải biết nương tựa vào diệu lý bốn sự thật để biết bến biết bờ. Nếu em bé chăn trâu biết tìm chỗ có cỏ non và nước uống cho trâu thì người xuất gia cũng phải biết rằng bốn lãnh vực quán niệm là mảnh đất tốt nhất để làm phát sinh giải thoát. Nếu em bé chăn trâu biết bảo trì những vùng thả trâu, không tàn hại phá phách môi trường nuôi trâu thì người xuất gia cũng phải cẩn thận và dè dặt trong việc tiếp xúc với quần chúng và thu nhận của cúng dường. Nếu em bé chăn trâu biết dùng những con trâu lớn làm gương cho những con trâu con thì người xuất gia cũng phải biết nương vào đức hạnh và kinh nghiệm của các bậc thầy đi trước”(Nghệ thuật chăn trâu-Đường xưa mây trắng - Thiền sư Nhất Hạnh).
Bài pháp này Bụt dạy cho người xuất gia, nhưng cũng rất bổ ích cho những người Phật tử tại gia trong việc tu tập. Sự tu học cũng giống như việc chăn trâu. Nếu không đi theo con đường có bông hoa Chánh đạo thì sẽ bị “ma quỷ chận đường”gây thương tích trong thân thể và tâm hồn. Những vết thương do các độc tố tham sân si làm ung thối sẽ có thể làm hỏng cả sự nghiệp giác ngộ. Như em bé chăn trâu, nếu lỡ chọn con đường không an toàn, có quá nhiều gai góc thì trâu có thể sẽ bị thương, những vết thương sẽ làm độc, nếu em bé không biết cách chữa trị thì trâu có thể bị nguy hiểm đến tính mạng.
Chuyện chăn trâu được những thiền sư ngày xưa vẽ thành tranh để phản ảnh nhiều khuynh hướng khác nhau trong việc tu tập. Có nhiều bộ tranh Thập mục ngưu đồ khác nhau. Hiện nay được truyền tụng nhiều nhất là tranh của hai họa sĩ áo nâu Thanh Cư và Quách Am, có thể sắp xếp thành hai loại:
- Tranh chăn trâu theo khuynh hướng Thiền tông gồm có mười bức:
1.Tìm trâu; 2.Thấy dấu; 3.Thấy trâu; 4.Được trâu; 5.Chăn trâu; 6.Cưỡi trâu về nhà; 7.Quên trâu còn người; 8.Người trâu đều quên; 9.Trở về nguồn cội; 10.Thỏng tay vào chợ.
- Tranh chăn trâu theo khuynh hướng Đại thừa gồm có mười bức:
1. Chưa chăn; 2.Mới chăn; 3.Chịu phép; 4.Quay đầu; 5.Ngoan ngoãn; 6.Không ngại; 7.Tha hồ; 8.Cùng quên; 9.Riêng soi; 10.Dứt cả hai.
Dưới những bức tranh Thiền tông có bài tụng của Thiền sư Tắc Công và dưới tranh Đại thừa có bài tụng của Thiền sư Phổ Minh để diễn giải cho những bức tranh. Như bức tranh chăn trâu Thiền tông số 5 có tên: Chăn trâu. Bức tranh này vẽ hình em bé chăn trâu tay cầm roi dây dắt trâu với bài tụng như sau:
Tiên sách thời thời bất ly thân
Khủng y túng bộ nhập ai trần
Tương tương mục đắc thuần hòa dã
Ky tỏa vô ức tự trục nhân.
Dịch:
(Nắm chặt dây roi chẳng lìa thân
Ngại y chạy sổng vào bụi trần
Chăm chăm chăn giữ thuần hòa dã
Dây mũi buông rồi vẫn theo gần).
Hoặc bức tranh chăn trâu Đại thừa số 5 có tên: Ngoan ngoãn. Bức tranh này vẽ hình em bé chăn trâu tay cầm roi dây đứng cạnh con trâu ngoan ngoãn, với bài tụng như sau:
Lục dương âm hạ cổ khê biên
Phóng khứ thâu lai đắc tự nhiên
Nhật mộ bích vân phương thảo địa
Mục đồng quy khứ bất tu khuyên.
Dịch:
(Dương xanh bóng mát tựa bờ khe
Kéo lại buông đi thấy nhẹ ghê
Mây biếc trời chiều thơm cỏ thảo
Mục đồng thư thả bước theo về).
Trong việc tiến tu, những bức tranh chăn trâu giúp cho người tu thấy rõ sự tu tập của mình đã đi tới đâu, qua đến giai đoạn nào. Giai đoạn đầu rất khổ nhọc, vượt qua được giai đoạn đầu người tu sẽ có một giai đoạn nhàn hạ để tiến tới giai đoạn công phu viên mãn. Nếu không biết mình tu đến đâu thì người tu thường vấp phải lỗi là tu mà không biết mình có tiến bộ hay không. Hiểu được tranh chăn trâu rồi, người tu có thể biết được chặng đường mình đi qua, để có niềm tin vươn tới những chặng đường tiếp theo phía trước thanh thản an vui đầy hoa thơm cỏ lạ.
Nói đến trâu ai cũng có một cảm tình hết sức đặc biệt dành cho con vật quen thuộc gần gũi với con người. Con người cũng phải mang ơn trâu rất nhiều, trâu cày bừa góp phần làm nên hạt lúa, ngô khoai nuôi sống con người. Nếu không có trâu cày thì con người sẽ vất vả biết chừng nào! Vì vậy không ai mà không thương chú trâu hiền chăm chỉ. Chỉ một vài nơi vẫn còn những tục lệ như lễ hội chọi trâu, lễ hội đâm trâu làm tổn thương đến họ nhà trâu. May sao số người làm hại trâu không nhiều, trâu vẫn còn rất may mắn, trâu được dùng làm biểu tượng cho Seagames 22 (chú trâu vàng) tổ chức tại Việt Nam năm 2005. Năm Kỷ Sửu (2009) là năm con trâu đầu tiên của thế kỷ XXI, đất nước được ăn ba mươi tư cái tết hòa bình, không còn những năm tháng chiến tranh khốc liệt, mọi người hy vọng năm con trâu là năm mưa thuận gió hòa, được mùa no ấm.
“Đêm ba mươi lắng nghe hồi chuông trống Bát nhã, trút hết gánh âu lo, tâm nhẹ nhàng hỷ xả/Sáng mồng một lễ nguyện cầu quốc thái dân an, ôm cả trời chánh niệm, lòng thư thái hân hoan”. Đọc câu đối Tết nhớ mẹ hiền, sau khi cúng giao thừa mẹ dặn dò các con “Sáng mồng một Tết dậy sớm đi viếng mộ thắp hương ông bà tổ tiên, sau đó đi lễ chùa. Xong hai việc này muốn đi chơi đâu thì đi”. Mẹ bảo đi chùa, viếng mộ là việc trên đầu trên cổ, dù cho ngày giờ không tốt cũng thành tốt. Cả nhà tôi có thói quen như vậy từ nhiều năm nay, thật kỳ lạ sáng mồng một đi chùa tôi thấy trong lòng nhẹ nhõm; trước tiên là mừng tuổi thầy, sau đó được gặp huynh đệ bạn bè và dự một buổi lễ quan trọng đầy ý nghĩa: Lễ Cầu quốc thái dân an.
Được làm công dân một xứ sở hòa bình thật hạnh phúc! Nhìn ra thế giới vẫn còn ở đâu đó tiếng bom đạn nổ, con người thương vong vì những xung đột, chiến tranh. Nhân loại vẫn bế tắc trong việc tìm ra một giải pháp tốt nhất để chấm dứt chiến tranh. Những người Phật tử vẫn luôn cầu nguyện cho một nền hòa bình thế giới. Và tôi cũng cầu nguyện như vậy vào sáng mồng một tết tại ngôi chùa làng ở gần nhà.
Một buổi sáng đầu xuân đẹp trời không mưa không nắng, đi trên con đường quê trong lòng tôi bỗng dưng muốn nói: Cám ơn đời… vì cuộc đời ban cho tôi rất nhiều trong đó có sức khỏe và hạnh phúc; vì cha mẹ mà tôi có, bạn hữu tôi đã gặp, thầy cô tôi đã học, những cuốn sách tôi được đọc, những chuyến đi tôi đã thực hiện, những bữa ăn tôi đã dùng, cảnh quan tôi chiêm ngưỡng, mặt trời mặt trăng tôi thấy kia, bông hoa tôi ngắm nhìn, khí trời tôi hít thở. Cám ơn đời… vì vận may tôi đã gặp, những vận rủi tôi đã tránh, những giải pháp tôi đã nghĩ ra, những tài năng tôi đã phát triển, những thành công tôi đã đạt, những ngày đẹp tôi đã sống qua. Cám ơn đời… vì những bài học cam go, những thất bại tôi đã kinh qua, nhờ đó tôi đã học được lòng khiêm nhu, ý thức rằng mình không được ngủ quên trên chiến thắng, ý thức rằng mình không được nản lòng khi thất bại và hiểu rằng những người khác khi họ thất bại thì cũng cần được nâng đỡ ủi an. Cám ơn đời… vì đời còn dành cho tôi cơ hội vun trồng đức nhẫn nại, lòng bao dung và niềm hy vọng. Cám ơn đời… vì càng ngày tôi càng ý thức hơn rằng có một Đức Từ Phụ vẫn trông nom tôi dù cho tôi có lúc lầm lỡ yếu hèn. Người yêu thương tôi dù tôi đầy khuyết điểm, ương ngạnh cứng lòng và tìm giải pháp giúp cho tôi chuyển hóa.
Cám ơn đời… vì niềm vui thật đơn sơ là thấy mình vẫn còn: Sống.
“Cám ơn đời mỗi sớm mai thức dậy/Tôi có thêm ngày nữa để yêu thương” (Khalih-Gibrant).
LÊ ĐÀN
--------------------------------------------------------------------------------
© 2008-2009 Bản quyền thuộc về Báo Giác Ngộ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét